Nội dung do AI tạo ra tràn ngập các mạng xã hội và phương tiện truyền thông. Nhưng bản chất thật sự của AI là gì và nó có uy quyền như con người lo sợ không?
“Lá hoa trên đường về” được chia thành năm mục lớn: Đời sống, Nghi thức, Nhân quả, Giáo lý, Thực tập, xoay quanh nhiều chủ đề quen thuộc như đố kỵ, nóng giận, nhân quả, nghiệp báo, phước-tội… đã khiến chúng ta trăn trở lâu nay. Thông qua hình thức vấn đáp, quyển sách không chỉ để giải đáp thắc mắc cho bạn đọc, mà còn mở rộng chiều sâu suy ngẫm, giúp mỗi người tự soi chiếu về cách nghĩ, cách sống và cách ứng xử của chính mình.
Đã bao giờ bạn mệt mỏi vì lúc nào cũng chạy theo cảm xúc của người khác chưa? Để có cảm giác an toàn, bạn luôn muốn làm hài lòng mọi người và đảm bảo rằng họ không bao giờ thấy khó chịu với bạn.
Bạn muốn kiểm soát những gì người khác nghĩ về mình và bạn cảm thấy thất vọng khi họ không thể thay đổi. Niềm vui và nỗi buồn của bản thân bạn rốt cuộc lại phụ thuộc vào những lời nói đến từ bên ngoài. Có bao giờ bạn nghĩ tại sao mình sống mà cứ nhìn thái độ của người khác chưa?
Bạn có còn nhớ những buổi trốn ngủ trưa để chìm vào thế giới trong từng trang truyện thuở bé? Bạn có còn nhớ cảm giác háo hức khi cuối cùng cũng mua được quyển sách mà mình đã ngắm nghía suốt bao ngày ở hiệu sách? Và bạn có còn nhớ đến quyển sách cũ kỹ trong tủ sách ở nhà, với những dòng chữ viết tay đã ngả màu theo năm tháng? Với những người yêu quý sách, mỗi một quyển sách đặc biệt đều là một kỷ niệm khó quên.
Trong bối cảnh không ít nhà lãnh đạo và doanh nhân được ủng hộ nhiệt liệt nhờ vào những giá trị phù phiếm mà họ cố tình phô diễn – khối tài sản khổng lồ, quyền lực tối thượng, cuộc sống xa hoa hay thậm chí là những hoạt động từ thiện đầy phô trương – người dân, như Tiến sĩ Manfred F. R. Kets de Vries nhìn nhận, là “những người thừa nhiệt tình nhưng thiếu hiểu biết – dễ bị cuốn theo lời đường mật của những nhà lãnh đạo thích mị dân và từ chối lắng nghe tiếng nói của sự khôn ngoan”.
Trong một thời gian dài, nhiều thế hệ cha mẹ tin vào những phương thức nuôi dạy con không hiệu quả. Hàng triệu người làm cha mẹ, sau khi thử áp dụng những lời khuyên phổ biến nhưng không thấy khả quan, cuối cùng đã tìm thấy phương pháp tiếp cận hiệu quả của Tiến sĩ Becky, một mô hình chú trọng khả năng kết nối với các con hơn là sửa đổi chúng.
Bảng theo dõi thành tích, phạt cách ly hay các thành tích thưởng/phạt khác đều dựa trên việc định hình hành vi chứ không chú trọng việc nuôi dạy con thành người.
Những người mang trong mình nỗi lo âu, ký ức buồn hay các kỳ vọng quá mức vào cuộc sống, thường chính là những người luôn cảm thấy lòng mình nặng nề nhất. Họ cố gắng chạy trốn nỗi đau, kìm nén cảm xúc hoặc tìm đến những giải pháp tạm bợ. Nhưng họ càng trốn chạy thì gánh nặng ấy lại càng bám riết không buông.
Đúng như tựa đề “Thiền – Tự do đầu tiên và cuối cùng” (Meditation: The first and last freedom), trong tác phẩm này Osho bàn về phương pháp duy nhất giúp con người đạt được tự do tuyệt đối: thiền. Nhờ thiền mà ta có được những giây phút hiện diện, ở đây và bây giờ. Nhờ hiện diện mà ta tỉnh thức. Và một khi tỉnh thức, ta sẽ có được tự do.
Hàng ngàn năm qua, triết học, tôn giáo và nghệ thuật đã đưa ra nhiều lời giải thích tiệm cận với vấn đề.
Dẫu vậy, phần nhiều trong số đó vẫn chỉ là những chiêm nghiệm về cuộc sống mà thế hệ sau thừa hưởng từ các bậc tiền hiền, hoặc thậm chí dựa vào những niềm tin tôn giáo nội sinh ở từng vùng đất. Rốt cuộc, chúng ta vẫn còn thiếu góc nhìn dựa trên bằng chứng khoa học. Chính khoảng trống đó đã thôi thúc Bruce Hood viết cuốn sách “Cội nguồn của hạnh phúc” (tựa gốc: The Science of Happiness: Seven Lessons for Living Well) nhằm giải mã hạnh phúc.
Quay lại đăng nhập