08 Jan, 2026
Hành trình tái thiết nội tâm và kiến tạo hạnh phúc cho những ngày đầu năm mới
Những ngày đầu năm mới, hãy cùng chuẩn bị hành trang để bước vào 2026 với một tâm thế nhẹ nhàng, tự do và ngập tràn năng lượng tích cực.
Trong một thế giới đầy biến động, nơi những áp lực từ công việc, các mối quan hệ xã hội và sự kỳ vọng của bản thân ngày càng gia tăng, việc tìm kiếm một điểm tựa tinh thần vững chắc trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Chúng ta thường mải miết chạy theo những mục tiêu bên ngoài mà quên mất rằng, nền tảng của mọi thành công và hạnh phúc bền vững đều bắt nguồn từ sự bình an trong tâm trí. Năm mới không chỉ là dịp để đặt ra những kế hoạch tham vọng về tài chính hay sự nghiệp, mà còn là cơ hội để chúng ta dọn dẹp lại ngôi nhà tâm hồn, buông bỏ những gánh nặng không cần thiết và tái kết nối với bản ngã chân thật nhất của mình.
Để chuẩn bị hành trang cho năm mới, 4 cuốn sách dưới đây sẽ là những mảnh ghép quan trọng, từ việc học cách buông bỏ quyền kiểm soát người khác, chuyển dịch từ cái tôi vị kỷ sang vị tha, chữa lành những tổn thương quá khứ, cho đến việc thấu hiểu những câu chuyện định hình nên căn tính của chúng ta. Sự tổng hòa của bốn góc nhìn này sẽ vẽ nên một lộ trình toàn diện, giúp bạn bước vào năm 2026 với một tâm thế nhẹ nhàng, tự do và ngập tràn năng lượng tích cực.
Học cách … mặc kệ
Cuốn sách “Thuyết Mặc kệ họ” của Mel Robbins mang đến một giải pháp mạnh mẽ để giải phóng chúng ta khỏi gánh nặng của việc cố gắng kiểm soát những điều bất khả thi. Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta lãng phí quá nhiều năng lượng để lo lắng về việc người khác nghĩ gì về mình, hay cố gắng uốn nắn họ theo ý muốn của bản thân. Mel Robbins chỉ ra rằng, khi bạn cố gắng kiểm soát người khác, bạn không chỉ tạo ra sự căng thẳng cho mối quan hệ mà còn đang tự trói buộc mình vào những kỳ vọng không thực tế. Hãy để đồng nghiệp có tâm trạng tồi tệ nếu họ muốn, hãy để người thân có những ý kiến trái chiều, và hãy để thế giới vận hành theo cách của nó. Việc này không phải là sự thờ ơ, mà là sự tôn trọng quyền tự quyết của người khác và quan trọng hơn, là sự bảo vệ nguồn năng lượng bình an trong chính bạn.
Khi bạn ngừng lãng phí năng lượng vào việc kiểm soát người khác, bạn sẽ thu hồi được nguồn sức mạnh để tập trung vào nhân tố duy nhất bạn có thể làm chủ: chính bản thân mình. Mel Robbins nhấn mạnh rằng, nếu bạn chỉ dừng lại ở Mặc kệ họ, bạn có thể cảm thấy cô đơn hoặc bất lực, nhưng khi kết hợp với Hãy để tôi, bạn chuyển từ trạng thái thụ động sang chủ động kiến tạo cuộc sống. Năm mới sẽ là năm của Hãy để tôi – hãy để tôi chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của mình, hãy để tôi theo đuổi những ước mơ mà tôi từng trì hoãn vì sợ phán xét, và hãy để tôi xây dựng những ranh giới lành mạnh. Như tác giả đã khẳng định: Bạn càng để người khác được là chính họ... thì cuộc sống của bạn càng trở nên tốt đẹp.
Chuyển đổi cái tôi
Nếu “Thuyết Mặc kệ họ” giúp ta giải phóng năng lượng, thì “Cội nguồn của hạnh phúc” của Giáo sư Bruce Hood giúp ta định hướng nguồn năng lượng đó để tìm thấy niềm vui đích thực. Cuốn sách đưa ra một góc nhìn khoa học: hạnh phúc không đến từ việc tích lũy vật chất hay thành tựu cá nhân để phục vụ cái tôi vị kỷ, mà đến từ sự kết nối và lòng vị tha. Bruce Hood giải thích rằng chúng ta thường bắt đầu cuộc đời với một góc nhìn duy kỷ (egocentric), nơi ta xem mình là trung tâm của vũ trụ và mọi vấn đề của bản thân đều được phóng đại. Tuy nhiên, chính cái tôi vị kỷ này là nguồn gốc của nhiều nỗi bất hạnh, bởi nó cô lập chúng ta và tạo ra những so sánh tiêu cực. Vì vậy, việc chuyển đổi cái tôi từ quan điểm vị kỷ sang quan điểm vị tha (allocentric) sẽ giúp chúng ta mở rộng tầm nhìn để thấu hiểu và kết nối với người khác, khiến những gánh nặng cá nhân trở nên nhẹ nhàng hơn vì chúng được đặt trong một bối cảnh rộng lớn hơn của cộng đồng.
Giáo sư Bruce Hood cũng nhấn mạnh rằng hạnh phúc là một kỹ năng có thể học tập và rèn luyện, giống như việc tập thể dục cho cơ bắp. Ông đưa ra bằng chứng từ các khóa học Khoa học về Hạnh phúc tại Đại học Bristol, nơi sinh viên cải thiện đáng kể sức khỏe tâm thần nhờ áp dụng các bài thực hành đơn giản nhưng bổ ích. Một trong những phương pháp đó là Kiểm soát sự chú ý và Khước từ những so sánh tiêu cực. Trong những ngày đầu năm mới, thay vì để tâm trí lang thang vào những suy nghĩ tiêu cực hay so sánh bản thân với những hình ảnh hào nhoáng trên mạng xã hội, chúng ta hãy chủ động hướng sự chú ý ra bên ngoài, kết nối với con người và thiên nhiên. Hạnh phúc bền vững không phải là đích đến để săn đuổi, mà là kết quả của quá trình sống hài hòa, yêu thương và dũng cảm.
Thực hành yêu bản thân
Tiếp nối hành trình tìm kiếm hạnh phúc là quá trình chữa lành sâu sắc từ bên trong với “Nhẹ nhàng mà sống” của yung pueblo. Để bước vào năm mới một cách trọn vẹn, chúng ta cần học cách buông bỏ những gánh nặng của quá khứ – những tổn thương, thói quen cũ và những lời tự dối lòng đã kéo ghì ta xuống. yung pueblo chia sẻ hành trình của chính mình từ một người ngập chìm trong chất kích thích và nỗi đau đến sự giác ngộ thông qua sự trung thực tuyệt đối và thiền định. Tác giả định nghĩa sự chữa lành không phải là trốn tránh nỗi buồn hay ép buộc bản thân phải luôn vui vẻ, mà là can đảm đối diện với mọi cảm xúc đang hiện diện để chúng không âm thầm tích tụ và phá hủy ta. Nhẹ nhàng ở đây không có nghĩa là cuộc sống sẽ không còn thử thách, mà là tâm trí ta không còn bị trì trệ bởi những phản ứng vô thức cũ kỹ, tạo không gian cho những điều mới mẻ nảy mầm.
Cuốn sách khuyến khích chúng ta thực hành yêu bản thân một cách đúng đắn. Yêu bản thân không phải là chủ nghĩa vị kỷ hay chỉ đơn thuần là hưởng thụ vật chất, mà là làm những điều cần thiết để thấu hiểu và chữa lành chính mình. Nó đòi hỏi sự kỷ luật để xây dựng những thói quen tích cực và lòng trắc ẩn để chấp nhận những khiếm khuyết của bản thân. Hãy đặt câu hỏi: “Bạn đang trốn tránh điều gì?”, “Bạn đang nói dối bản thân về điều gì?”... Khi chúng ta ngừng chạy trốn và bắt đầu quan sát nội tâm với sự tò mò thay vì phán xét, chúng ta sẽ dần tháo gỡ được những nút thắt cảm xúc để sống một cuộc đời chân thật và nhẹ nhõm hơn.
Vượt ra ngoài những “nhãn dán”
Cuối cùng, “Người lạ với chính ta” của Rachel Aviv đưa chúng ta đi sâu vào bản chất phức tạp của tâm trí và căn tính con người. Cuốn sách cảnh báo về nguy cơ khi chúng ta để những cái nhãn hay chẩn đoán y khoa định hình toàn bộ con người mình. Rachel Aviv kể lại câu chuyện của chính mình khi bị chẩn đoán mắc chứng biếng ăn năm 6 tuổi, và những câu chuyện của Ray, Bapu, Naomi, Laura – những người đã vật lộn để tìm ra mình là ai giữa những khuôn mẫu mà xã hội và y học áp đặt. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp sâu sắc: đừng để bất kỳ định nghĩa nào, dù là bệnh tật, thất bại hay thành công, trở thành nhà tù giam hãm tiềm năng của bạn.
Rachel Aviv nhắc nhở chúng ta rằng tâm trí con người không phải là một hệ thống khép kín hay một lỗi lầm hóa học cần sửa chữa đơn thuần, mà nó gắn liền với bối cảnh sống, văn hóa và các mối quan hệ. Mỗi người đều cần nhìn nhận những bất ổn trong tâm trí bằng một cái nhìn bao dung và đa chiều hơn. Thay vì vội vã dán nhãn cho những nỗi đau tinh thần, hãy lắng nghe câu chuyện của chính mình và người khác với sự thấu cảm. Chúng ta cần hiểu rằng nội quan (insight) không chỉ là chấp nhận một chẩn đoán, mà là khả năng tự nhận thức sâu sắc về thế giới bên trong của mình mà không bị méo mó bởi các định kiến xã hội. Khép lại cuốn sách, độc giả được thôi thúc thấu hiểu rằng mình là ai, vượt lên trên những nhãn dán, để đạt được sự tự do và bình yên nội tại.
—
Bắt đầu bằng việc Mặc kệ họ để thu hồi năng lượng và tập trung vào quyền tự chủ của bản thân, sau đó chúng ta sử dụng năng lượng đó để kết nối và lan tỏa lòng vị tha, tìm về Cội nguồn của hạnh phúc đích thực thay vì giam mình trong cái tôi cô độc. Trên hành trình đó, ta cam kết Nhẹ nhàng mà sống, dũng cảm chữa lành những vết thương cũ bằng sự trung thực và yêu thương. Và cuối cùng, ta thấu hiểu sâu sắc rằng mình không phải là Người lạ với chính ta, ta từ chối để những định kiến hay nhãn dán định hình cuộc đời mình.
Quay lại đăng nhập