Jack Canfield & Mark Victor Hansen Mother & Daughter Biên dịch: First News
Chiếc thắt lưng của cha Trong số những kỷ vật mà cha tôi để lại sau khi mất, chiếc thắt lưng cũ kỹ là kỷ vật quý giá nhất. Nó là ngọn roi hằn lên ký ức tuổi thơ của cha, và cha luôn treo nó trước cửa phòng để nhắc nhở chúng tôi bài học về lòng dũng cảm vượt lên số phận. Cha tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo. Từ bé, cha đã phải vào làm việc trong hầm mỏ. Tuổi thơ của cha là những tháng ngày lao động cực nhọc và những trận đòn vô cớ của cha mình. Người mà cha tôi gọi là cha thật ra chỉ là cha dượng, và mãi sau khi ông tôi qua đời thì cha tôi mới được biết sự thật ấy. Cha phải vật lộn với cuộc sống cơ cực cùng bao vất vả như thế từ ngày này qua ngày khác. Những đắng cay ấy chỉ tạm gác lại mỗi khi có sự xuất hiện của ông Buck – cậu của cha tôi. Mỗi năm, ông Buck ghé thăm cha tôi hai lần. Theo lời cha kể thì đó là người tốt bụng nhất mà cha từng gặp. Chính tình thương yêu của ông Buck 6
“Khi cảm thấy mọi thứ đang chống lại mình, hãy nhớ rằng máy bay cất cánh được là nhờ bay ngược chiều gió, chứ không phải cùng chiều gió.” - Henry Ford
đã giúp cha phá vỡ cái vòng lẩn quẩn của đói nghèo và bạo lực để trưởng thành và tạo dựng cho chúng tôi một tổ ấm đúng nghĩa. Anh em tôi chưa thấy ai tử tế và nhân hậu hơn cha. Mỗi khi cha kể về tuổi thơ với những trận roi tàn bạo của người cha dượng, tôi thấy ánh mắt cha thường trầm ngâm dừng lại ở chiếc thắt lưng cũ ấy. Những lúc đó, tôi cảm thấy vô cùng xót xa cho tuổi thơ bị tước đoạt của cha mình. Cha thường nói với chúng tôi rằng dù có chuyện gì xảy ra thì chúng tôi vẫn luôn được chào đón trở về với mái ấm gia đình, nơi luôn có cha đứng đợi với nụ cười ấm áp và vòng tay bảo bọc đầy yêu thương. Thời gian thấm thoát trôi qua, anh em tôi giờ đã trưởng thành và có cuộc sống riêng, nhưng chúng tôi vẫn luôn cần đến lời khuyên và tình yêu thương của cha. Rồi cái ngày cha phải rời xa chúng tôi cũng đến. Chúng tôi vô cùng đau buồn trước tin cha mất. Hôm tang lễ cha, anh em tôi lặng khóc và thổn thức nhớ lại những kỷ niệm về cha. Cha có một tuổi thơ bất hạnh, một cuộc sống cùng cực, nhưng ông đã vượt qua tất cả để dành trọn tình yêu thương và trao cho chúng tôi một cuộc sống với những khởi đầu tốt đẹp. Di sản cha để lại cho chúng tôi không phải là nhà cửa hay tiền bạc mà là một thứ còn có giá trị hơn thế. Trước lúc nhắm mắt, cha đã cắt chiếc thắt lưng làm bốn để cho anh em tôi mỗi người một mảnh. Chiếc thắt TÌNH YÊU THƯƠNG GIA ĐÌNH 8
lưng ấy – ngọn roi đã xé nát tuổi thơ của cha – giờ đây trở thành kỷ vật thiêng liêng của mỗi chúng tôi. Đêm đầu tiên sau đám tang cha, anh em tôi ngồi tựa vào nhau, cảm giác trống trải tràn ngập cõi lòng. Chúng tôi ngẫm nghĩ về điều cha muốn gửi gắm qua những mảnh thắt lưng kỷ vật, và cuối cùng thì chúng tôi đã hiểu được tâm nguyện của cha. Cha muốn nhắc nhở chúng tôi mạnh mẽ và can đảm vượt qua mọi nghịch cảnh của cuộc sống. Chiếc thắt lưng đó là minh chứng, là vật lưu giữ ký ức về cuộc chiến vượt lên số phận của cha. Cha tôi đã không để cho tuổi thơ bất hạnh và cay đắng đánh gục mình, và quan trọng hơn hết, ông đã biến nỗi đau đó thành di sản tình yêu và hạnh phúc cho các con. Giờ đây, anh em tôi đều treo mảnh thắt lưng ấy trên tường để nhắc mình cố gắng vượt qua những trở ngại bằng tất cả niềm tin và tình yêu cuộc sống. Mỗi khi con gái tôi khóc lóc vì làm mất món đồ chơi hoặc bị té trầy đầu gối, tôi đều ôm con vào lòng, hướng mắt về mảnh thắt lưng và kể cho con nghe câu chuyện về một người mà con không bao giờ có dịp gặp mặt, người mà tôi rất vinh dự và tự hào khi được gọi là Cha. Jack Canfield & Mark Victor Hansen 9
Món quà bất ngờ Vào mỗi dịp lễ Giáng sinh, căn nhà ấm cúng của cha mẹ tôi luôn tràn ngập niềm vui và không khí gia đình. Mùi gà tây, thịt xông khói và bánh mì nướng thơm phức tỏa khắp nhà. Bàn ăn được sắp xếp tươm tất với đủ chỗ ngồi cho các thành viên của đại gia đình. Căn phòng nào cũng được trang hoàng lộng lẫy. Con cháu trong nhà tề tựu đông đủ không thiếu một ai. Nhưng Giáng sinh năm nay thì không được như vậy. Cha tôi vừa qua đời một tháng trước ngày lễ Giáng sinh, và đây là năm đầu tiên gia đình tôi đón Giáng sinh mà không có cha. Mẹ tôi cố gắng hết sức để chuẩn bị bữa tiệc cho thật chu đáo nhưng tôi biết đây là việc vô cùng khó khăn đối với mẹ. Tôi cảm thấy cổ họng mình như nghẹn lại, và một lần nữa, tôi băn khoăn không biết mình có nên tặng mẹ món quà Giáng sinh mà tôi đã chuẩn bị từ trước không, hay là khi không còn cha thì món quà đó đã không còn phù hợp nữa. Vài tháng trước, tôi hoàn thành hai bức chân dung vẽ cha và mẹ. Tôi dự định sẽ dùng nó làm quà tặng cho 10
“Có một gia đình đồng nghĩa với việc bạn được trở thành một phần của một điều tuyệt vời, và bạn sẽ yêu thương và được yêu thương suốt cả cuộc đời.” - Lisa Weedn
cha mẹ vào dịp Giáng sinh. Hẳn là mọi người trong nhà tôi sẽ rất bất ngờ trước món quà này vì tôi không theo học ngành nghệ thuật và cũng chưa từng học vẽ nghiêm túc. Chỉ là có một thôi thúc mạnh mẽ thúc đẩy tôi làm điều này. Bức chân dung tôi vẽ trông khá giống cha và mẹ, nhưng tôi vẫn không mấy tự tin về kỹ thuật vẽ của mình. Tôi nhớ hôm đó, khi đang cặm cụi vẽ thì tôi bất ngờ nghe thấy tiếng chuông cửa. Tôi vội vàng giấu các dụng cụ vẽ rồi ra mở cửa. Tôi vô cùng ngạc nhiên thấy cha đứng một mình trước cửa – trước giờ cha chưa bao giờ ghé thăm tôi mà không có mẹ đi cùng. Cha cười và nói, “Cha nhớ cái thời cha con mình trò chuyện mỗi sáng quá, thời mà con chưa bỏ cha đi lấy chồng ấy”. Tôi vừa kết hôn chưa bao lâu, và tôi cũng là con gái duy nhất trong nhà. Lúc đó tôi rất muốn cho cha xem những bức vẽ của mình, nhưng rồi lại sợ điều đó sẽ khiến cha mẹ không còn ngạc nhiên nữa khi mở quà vào ngày Giáng sinh. Nhưng trong lòng tôi lại trào dâng mong muốn chia sẻ khoảnh khắc này cùng cha. Sau khi bắt cha hứa phải giữ bí mật với mẹ, tôi nói cha nhắm mắt lại cho đến khi tôi đem bức tranh đặt lên giá vẽ. “Được rồi, cha mở mắt ra đi.” Cha tôi có vẻ ngỡ ngàng nhưng ông không nói lời nào. Ông đứng dậy và tiến lại gần bức tranh để nhìn rõ hơn. Sau đó, ông lùi lại để ngắm nhìn nó từ xa. Tôi cố kiểm soát cảm giác hồi hộp trong lòng mình. Cuối TÌNH YÊU THƯƠNG GIA ĐÌNH 12
cùng, với dòng nước mắt lăn dài trên má, cha tôi nói khẽ, “Không thể tin được. Những đôi mắt con vẽ trông thật có hồn và nó sẽ luôn dõi theo con – và nhìn xem mẹ con đẹp chưa kìa. Con để cha đóng khung hai bức tranh này nhé?”. Tôi vô cùng vui sướng trước phản ứng của cha và vui vẻ nhận nhiệm vụ mang hai bức tranh ra tiệm đóng khung vào ngày hôm sau. Nhiều tuần trôi qua, vào một đêm tháng Mười Một, tôi nghe tiếng điện thoại reo và bỗng nhiên một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng tôi. Lúc trả lời điện thoại, tôi như chết lặng khi nghe tin cha bị đột quỵ và phải vào bệnh viện cấp cứu. Sau khi nhập viện, cha tôi hôn mê trong vài ngày. Tôi đến bệnh viện thăm cha một ngày trước khi ông qua đời. Tôi nắm tay cha và sụt sùi hỏi, “Cha ơi, cha có nhận ra con không?”. Ông cố hết sức thì thầm, “Con là con gái yêu của cha”. Ngày hôm sau, cha tôi trút hơi thở cuối cùng. Và cũng kể từ đó, cuộc sống của mẹ con tôi hoàn toàn thay đổi. Cuối cùng, tôi sực nhớ ra mình cần ghé lấy hai bức tranh và cảm thấy may mắn vì cha đã kịp nhìn thấy bức tranh đó trước khi ra đi. Tôi rất ngạc nhiên khi chủ cửa hàng nói rằng cha tôi đã ghé cửa hàng, trả tiền cho hai khung tranh và nhờ người gói lại. Vì quá đau buồn, tôi từ bỏ ý định tặng cặp tranh này cho mẹ. Jack Canfield & Mark Victor Hansen 13
Dù mất đi người cha đáng kính, anh chị em tôi vẫn tụ họp đông đủ về nhà cha mẹ vào ngày lễ Giáng sinh. Khi nhìn đôi mắt buồn rầu và khuôn mặt thiếu vắng nụ cười của mẹ, tôi quyết định tặng mẹ món quà của cha con tôi. Mẹ xé giấy gói quà trong tâm trạng không mấy hào hứng, còn tôi thì hơi bất ngờ khi thoáng trông thấy một tấm thiệp nhỏ đi kèm với bức tranh. Sau khi nhìn hai bức tranh và đọc tấm thiệp, thái độ của mẹ thay đổi hẳn. Mẹ đứng bật dậy khỏi ghế, đưa tấm thiệp cho tôi và nhờ em trai tôi treo hai bức tranh lên mảng tường phía trên lò sưởi. Sau đó, mẹ lùi lại và ngắm nhìn hai bức vẽ một hồi lâu. Với đôi mắt rưng rưng và nụ cười hạnh phúc, mẹ quay lại nói với chị em tôi, “Mẹ biết cha các con sẽ luôn ở bên chúng ta vào ngày Giáng sinh mà”. Tôi đọc tấm thiệp có dòng chữ viết tay của cha. Tấm thiệp viết, “Con gái chúng ta nhắc anh nhớ rằng anh thật may mắn vì có em trong đời. Anh sẽ luôn dõi theo em và các con”. TÌNH YÊU THƯƠNG GIA ĐÌNH 14
Lời giới thiệu.................................. 4 Chiếc thắt lưng của cha.................6 Món quà bất ngờ.........................10 Tình anh em................................15 Chị sẽ gọi em bằng tên................20 Con trai bác sĩ.............................24 Phép màu của tình yêu................31 Tấm chăn của bà.........................37 Bộ đồ của cha..............................43 Cuộc thi đánh vần.......................48 Tia nắng của tôi...........................52 Phòng vinh danh người cha.........57 Khi ta lớn.....................................69 Mảnh thủy tinh vỡ.......................75 Cha tôi.........................................81 Chiếc nôi rơm diệu kỳ..................85 Bãi cỏ..........................................93 Quà tặng của mẹ.........................98 Niềm hy vọng đêm Giáng sinh...........................102 Người hoàn hảo.........................107 Siêu nhân tập xe đạp.................113 Chiếc dù của Miriam..................118 Nhắn gửi con trai.......................123 Khi con trưởng thành.................126 Chuyện một đêm Giáng sinh...........130 Chuyện về Christine...................135 “Cha ơi, con không muốn cầm cương nữa.”.......................140 MỤC LỤC 143
RkJQdWJsaXNoZXIy MjI4NTM1Ng==