Phap su yeu nhat lop , , Minh Thúy – Nhật Hạ dịch ORION BOOKS Osaki Isle Tam-U minh họa
Mở đầu : Chuyện về một game thủ nọ T ôi rất thích thể loại game nhập vai. Nếu bạn hỏi tại sao thì tôi chỉ có thể trả lời rằng: “Thích là thích, vậy thôi”. Vào sinh nhật năm tuổi, tôi được tặng một chiếc máy chơi game kèm theo phần mềm. Nếu nhớ không nhầm, trò đầu tiên tôi chơi là một game hành động cuộn cảnh màn hình ngang1 nổi tiếng thời bấy giờ. Kể từ đó, tôi bắt đầu thử chơi nhiều thể loại hơn và loại mà tôi nghiện nhất chính là game nhập vai (RPG). Tựa game yêu thích của tôi có cốt truyện kể về một dũng sĩ giải cứu thế giới. Chỗ hay ho nhất của trò này là chàng dũng sĩ chẳng bao giờ nói năng gì cả. Tôi chỉ việc lựa chọn giữa hai phương án “có” hoặc “không” mà thôi. Đối với một kẻ dở tệ khoản giao tiếp như tôi thì chừng ấy câu từ là quá đủ. 1 Loại game có góc quan sát di chuyển theo chiều ngang, từ trái sang phải hoặc ngược lại.
8
9 Thế nhưng, chẳng hiểu sao chàng dũng sĩ kiệm lời lại có thể kết bạn với những nữ tu sĩ và pháp sư xinh đẹp. Anh ta dùng cách nào để làm thân với mấy cô gái được nhỉ? Với tôi, việc ấy quả là điều bí ẩn. Ở nhà tôi, bố mẹ đều đi làm đến tận khuya mới về nên ít khi chuyện trò. Tôi lại là con một nên chẳng có ai để cùng tán gẫu. Bữa tối của tôi luôn là đồ ăn vặt. Cũng được thôi, vì tôi vốn thích mấy món đó mà. Nó không tốt cho cơ thể à? Tôi cũng chẳng bận tâm đâu, vì dù sao nhà tôi hầu như chẳng bao giờ tự nấu ăn. Tôi nhút nhát và ít bạn bè nên chơi game chính là lúc tôi cảm thấy thoải mái nhất. Trong thế giới tưởng tượng, tôi đấu kiếm, thi triển pháp thuật, đánh bại quái vật, cứu công chúa và trở thành dũng sĩ. Thậm chí một câu chuyện cũ rích như thế vẫn còn hay ho hơn nhiều so với cuộc sống thực tế tẻ nhạt của tôi. Nhưng nếu câu chuyện ấy trở thành sự thật thì sao? Tôi muốn được lạc vào thế giới tưởng tượng, trở thành một dũng sĩ và dành trọn phần đời còn lại của mình ở đó. Giấc mơ hoang đường như thế theo tôi đến tận khi tốt nghiệp tiểu học. Và rồi… Ai mà ngờ được, một ngày nọ, tôi thực sự đã du hành đến thế giới khác. * “Rất vui được gặp cậu, Makoto. Cậu có muốn trở thành tín đồ của Nữ thần ta đây không?” Trước mắt tôi là một Nữ thần mang vẻ đẹp bí ẩn, vượt xa người phàm. Ngạc nhiên thật đấy, sao Nữ thần lại đến gặp tôi chứ? Tôi chỉ mới tu luyện một năm thôi và vẫn còn là pháp sư tập sự kia mà.
10 “Ta kỳ vọng ở cậu rất nhiều đấy, Makoto.” Kỳ vọng ư? Trước đây tôi chưa bao giờ được nghe lời này từ bố mẹ hay thầy cô của mình. “Rất hân hạnh, thưa Nữ thần.” Tôi đáp lời. Tôi biết, những thử thách sắp tới đều sẽ không khác gì cấp độ “siêu khó” trong game, nhưng tôi sẽ cho mọi người thấy sự nghiêm túc của một tín đồ game như tôi. Này, Dị giới, ta sẽ phá đảo tất cả! Hãy dọn sẵn một “màn kết hoành tráng nhất” cho ta đi nhé!
Chương 1: Takatsuki Makoto lạc vào thế giới khác “C ác em ổn cả chứ? Mặc áo khoác vào để giữ ấm cơ thể nhé!” “Ư… Lạnh quá!” “Mình không chịu nổi nữa…” “Thầy ơi, liệu chúng ta có quay về được không?” “Chết tiệt, sao đội cứu hộ vẫn chưa tới chứ!?” Bên trong chiếc xe buýt màu đen, thầy Sato – giáo viên chủ nhiệm lớp chúng tôi – cứ đi tới đi lui để trấn an học sinh. Giọng ai nấy đều đã trở nên u ám và vô cùng yếu ớt. Sao chuyện lại thành ra như vậy… Lớp 10A trường cấp ba Đông Shinagawa chúng tôi đang trên đường trở về từ khu trượt tuyết thì một cơn bão tuyết bất ngờ ập đến. Cùng lúc đó, một trận động đất lớn xảy ra, kéo theo tuyết lở, cuốn phăng chiếc xe buýt của chúng tôi văng khỏi vách núi. Cả chiếc xe bị vùi sâu trong tuyết và không tài nào di chuyển được. Máy sưởi cũng ngừng hoạt động. Từ khe
12 hở của những ô cửa sổ vỡ nát, từng luồng khí lạnh buốt cứ ùa vào liên hồi. Hơn hai tiếng đồng hồ đã trôi qua kể từ khi chúng tôi bị giam cầm trong núi tuyết. Thầy Sato đã gọi cứu viện ngay lúc xảy ra sự cố, nhưng đội cứu hộ đang bị quá tải, bởi tai nạn xảy ra khắp nơi. Vả lại, trực thăng cũng không thể cất cánh được trong tình trạng bão tuyết vẫn đang hoành hành. Thế này chẳng phải là họa vô đơn chí hay sao? Bầu không khí u ám, tuyệt vọng bủa vây cả lớp. Không ai thốt ra một lời nào. Giữa lúc đó… “Này, ngài Takki, giờ này mà ngài còn chơi game được à?” “Thì tớ muốn tận hưởng giây phút cuối đời bằng game ấy mà.” “Cậu lúc nào cũng bình tĩnh nhỉ.” “Chắc vậy.” Vẫn dán mắt vào màn hình máy chơi game, tôi hờ hững đáp lời cậu bạn Fuji ngồi kế bên. Lạnh quá… Cái lạnh khiến những ngón tay tôi không thể cử động linh hoạt. “Đừng có nói gở như thế chứ, Takatsuki!” Cô bạn ngồi cạnh lối đi lên giọng quở trách. Giọng nói này, chắc là của Sasaki rồi. Tôi liếc nhìn một cái, thấy cô cũng đang run lên vì lạnh. “Đùa thôi mà. Chứ lúc này mà ngồi im không làm gì thì chán chết.” “Cậu nói cũng đúng. Cứ ngồi bất động thế này chẳng khác nào tra tấn.” Liếc sang bên cạnh, tôi thấy Fuji cũng đang chơi một game nhập vai mỹ nữ trên điện thoại.
13 Takatsuki Makoto lac vào thê giói khác “Cậu cũng đang chơi game đấy thôi?” “Tại hạ chỉ đang xem lại mấy màn yêu thích thôi. Hê hê, đúng là Kanon-chan, dễ thương vô đối!” Trên màn hình điện thoại của Fuji hiện hình ảnh một cô gái có tai mèo cùng đôi mắt long lanh đang tươi cười rạng rỡ. “Ối…!” Sasaki thốt lên với vẻ khó chịu xen lẫn ngạc nhiên. “Sao mà cau có với tại hạ quá vậy, cô nương?” “Bỏ đi, Fuji. Tụi con gái không hiểu được thế giới này đâu.” Tôi nói. “Chúng ta đang gặp tai nạn đấy! Các cậu không biết sợ là gì à!” Sasaki mắng cả hai chúng tôi với giọng ngao ngán. “Nhưng này, thực ra cậu cũng muốn chơi lắm, đúng không?” Tôi thừa biết Sasaki là một game thủ ẩn danh, cũng vì lẽ đó mà chúng tôi mới trở nên thân thiết hơn. Nếu không thì một đứa nhút nhát như tôi sao dám nói chuyện với một đứa con gái như cô chứ. “N... này Takatsuki!” “Giờ phút này rồi còn giấu làm gì nữa.” “Ôi Kanon-chan, hà… hà….” Ôi Fuji, làm ơn tự trọng chút đi. “Cậu lúc nào cũng thích tai mèo hả?” “Bậy rồi! Không chỉ tai mèo mà tất cả các loại tai thú đều đáng quý!” “Nghe triết lý quá đấy.” Tôi chẳng hiểu cậu ta đang nói gì.
14 “Hai cậu cứ toàn nói mấy chuyện nhảm nhí!” Bị Sa cười nhạo mất rồi. Ừm, kể ra cũng nhảm nhí thật. * Sau một hồi tán gẫu, tôi chú tâm lại vào màn hình game thì thấy pin điện thoại đã tụt mất một phần tư. Với đà chơi hiện tại, có lẽ điện thoại vẫn sẽ trụ được đến lúc tôi phá đảo màn cuối. Tôi đang chơi một game hành động nhập vai rất thịnh hành dạo gần đây. Game này thuộc dòng “dark fantasy”, nhân vật chính là một dũng sĩ chiến đấu với bọn ác quỷ để báo thù cho quê hương đã bị tàn phá. Sau khi đánh bại được lũ ác quỷ, cánh cửa dẫn đến thế giới bóng tối sẽ mở ra, và tên ma vương đứng sau mọi chuyện sẽ dần lộ diện. Nhân vật chính phải tiếp tục tiêu diệt thêm rồng quỷ khổng lồ, mụ phù thủy thống trị cái chết và cả gã dũng sĩ sa ngã. Thế rồi, hầm ngục cuối cùng bắt đầu hé mở, cùng với đó là màn xuất đầu lộ diện của tên ma vương. Cảnh này tôi đã xem cả trăm lần. Để tôi kiểm tra lại thời lượng chơi xem nào. Được rồi, cũng đủ rồi đấy. Ma vương vốn có khả năng phòng vệ cao, vậy nên những đòn tấn công thông thường chẳng thể khiến hắn xây sát chút nào. Do đó, người chơi cần phải lựa thời điểm chính xác để ra đòn. Tôi đã luyện khả năng canh thời gian nhiều lần đến mức không đếm xuể, nhờ vậy mà giờ đây, tôi có thể nhắm mắt cũng ra đòn được. “Xong…!” Kỷ lục cao nhất từ trước tới giờ. Tôi phải tải thành tích này lên mạng mới được.
15 Takatsuki Makoto lac vào thê giói khác Trên màn hình là hình ảnh chàng dũng sĩ vừa hoàn tất công cuộc báo thù, tiến về phía ngai vàng của ma vương và dần khuất bóng vào bên trong. Lần này tôi đã đặt mục tiêu phải phá đảo nhanh nhất có thể nên kết quả này cũng chẳng có gì bất ngờ. Thế giới trở lại hòa bình, nhưng không một ai hay biết về chàng dũng sĩ đã đánh bại ma vương. Chàng ta cứ âm thầm cứu thế giới thôi, chẳng màng đến lời tán dương của thiên hạ. Sao mà ngầu thế chứ! Nhân tiện, màn kết yêu thích của tôi là khi nhân vật chính trở thành ma vương cơ. Chà, muốn xem lại màn đó quá. Nhìn xung quanh, tôi chợt phát hiện ra đám bạn ồn ào của mình đã im bặt từ lúc nào. Chuyện gì xảy ra vậy? Tôi còn đang trong cơn hoang mang thì bỗng nhiên cơn buồn ngủ ập đến. Tôi liền gọi Fuji ở ghế bên cạnh. “Fuji ơi?” Không thấy trả lời. Trông cậu ta cứ như một cái xác. Đừng đùa chứ…? Sasaki ở hàng ghế bên kia đang gục đầu xuống, tôi không thể nhìn thấy khuôn mặt của cô. Cơ thể cô ấy mềm oặt và bất động. “Sa! Sasaki!” Cũng không thấy hồi đáp. Điện thoại sập nguồn ngay giữa cảnh kết thúc màn game. Tôi buồn ngủ quá… Có vẻ tôi cũng sắp sập nguồn như chiếc điện thoại kia rồi. Đời người thật ngắn ngủi… Nếu được tái sinh, xin hãy cho tôi trở thành một dũng sĩ…
16 Trong lúc suy nghĩ ngớ ngẩn ấy vẫn còn lảng vảng trong đầu, mắt tôi nhắm lại, rồi ý thức cũng đột nhiên rời bỏ tôi trôi về một nơi xa xăm nào đó… * Tôi bừng tỉnh. “Đây là…?” Đảo mắt nhìn quanh, tôi ngơ ngác vì nơi này rõ ràng không phải bên trong xe buýt. “Mà cũng không giống bệnh viện…” Tường và trần được ở đây làm bằng đá chứ không phải bê tông. Là đá cẩm thạch ư? Tôi đang nằm trên một chiếc giường vừa cứng vừa thô, trên người đắp tấm chăn mỏng. Cửa sổ hình như đang để mở, vì tôi cảm nhận được làn gió nhè nhẹ thổi vào. Tôi thấy hơi lạnh. Không biết khi sang thế giới bên kia rồi người ta có cảm nhận được cái lạnh không, nhưng xem ra tôi vẫn còn sống thì phải. Cách đó không xa là một cửa sổ lớn, bên ngoài khá sáng sủa. “Trưa rồi à…?” Lúc cả lớp trở về từ khu trượt tuyết là ban đêm, vậy là tôi đã ngủ hơn nửa ngày sao? “Không thể bỏ mặc những người bị kiệt sức trong núi tuyết được.” Vừa lẩm bẩm một mình, tôi vừa loạng choạng tiến đến gần cửa sổ để xem tình hình bên ngoài. Tuy đầu óc vẫn còn mơ hồ nhưng tôi đoán ai đó đã cứu mình khỏi cơn hoạn nạn rồi cho tôi nghỉ ngơi ở nơi xa lạ này. Đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, tôi kinh ngạc trước khung cảnh trải rộng trước mắt.
17 Takatsuki Makoto lac vào thê giói khác “Hả…?” Kia không phải cảnh vật Nhật Bản. Trước mắt tôi là một rừng cây xanh ngắt cùng hồ nước rộng lớn, phía sau sừng sững một dãy núi hùng vĩ tựa dãy Alps1. Vài chú chim kỳ lạ với đôi cánh bảy màu đang nhàn nhã chao liệng trên mặt hồ. Bên bờ hồ, một sinh vật trông giống khủng long đang cắm cúi uống nước. Phía trước tòa nhà tôi đang đứng có mấy cỗ xe ngựa, và trong đám phu xe có gã nọ có cái đầu y như thằn lằn còn khuôn mặt thì hệt một chú chó. “Là… người thú sao…?” Cái… cái gì thế kia? Một con chim lớn hơn cả đà điểu đang kéo xe. Ngoài ra còn xuất hiện cả những sinh vật khác trông tựa thằn lằn khổng lồ nữa. “Đây là phim trường Hollywood hay sao?” Giọng tôi run rẩy. “Anh em ơi, xung phong!!” “Hỏa tiễn!!” Ngay dưới khung cửa sổ là một bãi đất rộng như sân vận động. Một đám trẻ khoác áo choàng đang xếp thành một hàng dài ở đó. Chúng đồng loạt bắn ra những mũi tên lửa bốc cháy phừng phừng. Loạt tên chạm mục tiêu và lập tức phát nổ. Tàn tro của vụ nổ cuốn theo làn khói bay đến mũi tôi. Mùi gỗ cháy kéo tâm trí tôi trở về với thực tại. “A…” Vậy ra nơi tôi đang đứng chính là “nơi đó” sao? Nơi mà tôi đã từng thấy trong hoạt hình và truyện tranh? Thôi đúng rồi, nơi đây… chính là Dị giới! 1 Alps: một trong những dãy núi lớn nhất và dài nhất châu Âu.
18 Trước hết phải tìm người quen cái đã… Tôi lê từng bước chân khập khiễng về phía cửa ra vào. Hành lang phía sau cửa được chiếu sáng bởi ánh đèn mờ ảo. Có tiếng trò chuyện đằng xa xa vẳng lại. Chắc là từ tầng dưới. Sau khi chậm rãi bước xuống cầu thang bằng đá, tôi đưa tay mở cánh cửa trông có phần lỏng lẻo. Bên kia cánh cửa là một căn phòng khá rộng. Ở đó, tôi bắt gặp những gương mặt thân quen của đám bạn cùng lớp. May quá. Vậy là mình không cô đơn rồi. “Kìa Takatsuki. Cuối cùng cũng chịu dậy rồi đấy à?” “Ờ…” Trong lúc tôi còn đang phân vân chưa biết bắt chuyện với ai thì một người đã cất giọng hỏi thăm. Là Kitayama đây mà. Tay bất hảo ấy luôn suồng sã với tất cả mọi người. “Ngài Takki, thấy trong người ổn cả chứ?” Fuji cũng lập tức bước tới hỏi thăm tôi. “Cũng may là vẫn ổn.” “Cậu làm tớ lo lắm đấy. Ai nấy đều tỉnh cả rồi vậy mà mỗi cậu ngủ hơn nửa ngày trời.” “Vậy sao? Tớ ngủ nhiều vậy á?” “Ừ. Người ta còn bảo có khi cậu sẽ không tỉnh dậy nữa đấy. Ha ha ha…!” Kitayama cười khoái chí. “Ha…” Tôi thì chẳng thể cười nổi. “Nhưng mọi người đang làm gì ở đây vậy?” “Nghe này, nơi đây chính là Dị giới đấy! Tuyệt đỉnh! Bất ngờ chưa, Takatsuki?”
19 Takatsuki Makoto lac vào thê giói khác Ra là vậy. Ban nãy nhìn phong cảnh bên ngoài tôi đã biết nơi đây không phải là Nhật Bản rồi, thế nhưng… Dị giới ư? Tôi bỗng cảm thấy lưng mình ướt đẫm mồ hôi. Chẳng hề nhận ra sắc mặt của tôi, Kitayama cứ hứng chí vỗ vai tôi bùm bụp. Sao mấy tên bất hảo cứ hay thích động tay động chân thế nhỉ? Đau chết đi được. “Nghe nói chỗ này là Thủy thần điện. Sau khi bất tỉnh, chúng ta đã được đưa đến đây để chăm sóc.” “Thủy thần điện…?” Quả thật nội thất nơi đây trông rất giống một thần điện. “Nhân tiện, chúng ta hãy cùng nghe Takatsuki chia sẻ về chỉ số và kỹ năng của cậu ấy nào.” Kitayama hí hửng bóp vai tôi. “Chỉ số với kỹ năng là sao?” “Có vẻ chúng ta đã nhận được sức mạnh bí ẩn khi đặt chân đến thế giới này. Tại hạ đây có hai kỹ năng là Thu nạp – Siêu cấp và Giám định – Siêu cấp.” Fuji giải thích. “Còn tôi thì có Long Kỵ sĩ – Thượng cấp, Sử dụng giáo – Thượng cấp và Vi Đà Thiên1 đấy.” Kitayama nói với giọng tự mãn. “Ồ…” Tôi không hiểu lắm những gì họ nói, nhưng nghe cũng khá oách đấy. “Cậu sẽ được thông báo về chỉ số và kỹ năng của mình ở căn phòng bên kia kìa.” Fuji chỉ về phía cánh cửa nằm tít trong góc phòng. 1 Vi Đà Thiên, hay còn gọi là Vi Đà hộ pháp, là một vị hộ pháp của các chùa chiền, nổi tiếng với tài phi nhanh như bay.
20 “Cảm ơn. Tớ sẽ đi thử xem sao. Mà này, tớ là người cuối cùng tỉnh dậy à?” Nghe tôi hỏi, sắc mặt của Fuji và Kitayama bỗng tối sầm lại. “Không phải tất cả mọi người trong lớp đều được cứu thoát đâu. Những người còn lại…” “Những người còn lại thế nào?” Nét mặt lẫn giọng nói của họ càng trở nên u ám hơn. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ? “Một vài người hình như đã mất tích…” “Sao cơ?” Nhìn bao quát lại căn phòng một lần nữa, tôi chợt nhận ra hiện chỉ có khoảng hai phần ba sĩ số lớp học đang ở đây. Tuy trong lớp tôi hầu như không thân với ai, nhưng dù gì họ vẫn là những người đã đồng hành cùng tôi suốt một năm học. Nếu có thể, tôi mong sao tất cả đều được bình an. Mà nói tới đây tôi mới sực nhớ ra… “Này Fuji, thế còn Sasaki thì sao?” “Sasaki không có ở đây…” “Kh… không thể nào…” Sasaki ngồi ở dãy ghế gần chúng tôi trên xe buýt, lại còn nói chuyện với chúng tôi đến những giây phút cuối cùng, thế nên tôi cứ đinh ninh cô ấy cũng được an toàn. Nhưng quả thật không thấy bóng dáng cô ấy ở đây. “Sao lại như vậy…?” Lần cuối cùng chúng tôi đã nói về chuyện gì ấy nhỉ? Tai mèo à? Đó là mẩu hội thoại cuối cùng của chúng tôi sao? Lẽ ra nên nói tới thứ gì khác hay ho hơn mới phải. Sa ơi, xin lỗi cậu…
21 Takatsuki Makoto lac vào thê giói khác “Cậu cũng đừng buồn quá, Takatsuki. Chúng ta là những người may mắn. Một vài người bạn của tôi cũng không ở đây…” Kitayama đặt tay lên vai tôi, an ủi. Giống như Fuji, nét mặt Kitayama cũng lộ rõ vẻ khổ sở. Phải rồi, cậu ta có nhiều bạn bè hơn hẳn tôi mà. Chắc nãy giờ cậu ta chỉ đang cố tỏ ra lạc quan mà thôi. “Nhưng chúng ta cũng chưa thể yên tâm chỉ vì đã được cứu đâu.” “Tại sao?” Chẳng phải chúng tôi đang được bảo vệ hay sao? “Nghe nói cơ sở này là nơi hỗ trợ cho những người không nơi nương tựa như chúng ta, nhưng đến một lúc nào đó, chúng ta cũng sẽ phải tự lập. Với lại, đây là một thế giới hoàn toàn khác, ma vật ở khắp mọi nơi. Vậy nên trước hết, cậu cần phải biết được kỹ năng của cậu.” Hừm, hiểu rồi. Đúng là chẳng ai có thể che chở bảo vệ mãi cho chúng tôi được. Hơn nữa, chúng tôi cũng phải nghĩ đến vấn đề tiền bạc nữa. Tôi đã thở phào nhẹ nhõm khi biết mình sống sót sau đại nạn, nhưng từ giờ, liệu khó khăn nào sẽ tiếp tục ập đến đây? Không biết tôi còn có thể quay trở lại với thế giới mà tôi từng sống hay không? Chuyện bọn ma vật cũng khiến tôi hoang mang lắm. Chưa kể, tôi vẫn đang mù tịt về chỉ số và kỹ năng của mình nữa. Xem ra có rất nhiều điều tôi cần phải học hỏi. Mà điều quan trọng hơn hết là… “Các cậu có hiểu ngôn ngữ của thế giới này không?” “Đó chính là điểm tuyệt vời nhất của thần điện này đấy! Phép phiên dịch tự động ngôn ngữ thế giới khác đã được yểm lên nơi đây.”
22 “Phiên dịch tự động ư? Tiện lợi nhỉ.” “Cũng vì vậy mà người ta mới đưa những người ở thế giới khác đến đây đấy.” Đúng là không thể nào trò chuyện với người khác nếu không biết ngôn ngữ của họ, lẽ thường là vậy. Nhưng… phiên dịch tự động ư? Thế giới này cũng tân tiến quá rồi đấy! “Nhưng chừng nào rời khỏi thần điện này thì chúng ta phải học ngôn ngữ Dị giới thôi.” “À, ra vậy…” Cuộc sống đúng là không dễ dàng như mình nghĩ. Trong lúc trò chuyện, chúng tôi đã đi tới trước cánh cửa lớn. “Bọn họ bảo thông tin về kỹ năng cá nhân là thông tin riêng tư, vậy nên cậu phải vào nghe một mình.” “Nghe xong thì nhớ kể lại cho tụi này đấy nhé.” Kitayama tươi cười, vỗ vai tôi. “Vậy tớ vào đây.” Nói rồi, tôi gõ cửa và bước vào phòng. “Xin phép…” Vừa bước vào, tôi đã thấy một người đàn ông phương phi đang ngồi bên chiếc bàn lớn. Trông ông ta rất giống linh mục. Kế bên ông là một cô gái xinh đẹp, mảnh mai, có vẻ là nữ tu. Vị linh mục đang tủm tỉm cười còn nữ tu thì giữ thái độ lạnh lùng, kiêu sa. “Chào người đến từ thế giới khác. Ta là linh mục ở đây. Cậu thấy thế nào rồi?” “Rất hân hạnh được gặp ngài. Tôi tên là Takatsuki. Tôi thấy khỏe rồi ạ.”
RkJQdWJsaXNoZXIy MjI4NTM1Ng==