Can Đảm - Là Chính Mình Trong Thế Giới Hiểm Nguy

Biên dịch: Lâm Đặng Cam Thảo NHÀ XUẤT BẢN THẾ GIỚI

CAN ĐẢM LÀ GÌ?  Ngay từ đầu sẽ không có nhiều khác biệt giữa người can đảm và kẻ hèn nhát. Điểm khác biệt duy nhất là kẻ hèn nhát lắng nghe và làm theo nỗi sợ, trong khi người can đảm gạt nỗi sợ của mình sang một bên và tiến về phía trước. Người can đảm dấn thân vào nơi vô định bất chấp mọi nỗi sợ. Can đảm có nghĩa là dám dấn thân vào nơi vô định bất chấp mọi nỗi sợ. Can đảm không có nghĩa là không biết sợ. Bạn sẽ đạt đến trạng thái không sợ hãi nếu cứ tiếp tục can đảm. Không sợ hãi chính là hương thơm tỏa ra từ lòng quả cảm tuyệt đối. Khi đi vào vùng biển chưa có tên trên bản đồ, giống như Columbus đã làm, bạn sẽ sợ hãi, vô cùng sợ hãi, bởi không ai biết được điều gì sẽ xảy ra. Bạn đang rời khỏi bến đỗ an toàn, nơi mà bạn hoàn toàn thấy yên ổn, nhưng thiếu mất một điều – sự phiêu lưu. Việc bước chân vào chốn vô định khiến lòng bạn dâng tràn cảm xúc. Nhịp tim bạn bắt đầu rộn rã, một lần nữa, bạn được sống, được sống đúng nghĩa. Từng thớ thịt trên cơ thể bạn trở nên căng tràn sức sống bởi bạn đã chấp nhận thử thách của cái vô định. Việc chấp nhận thử thách của cái vô định bất chấp mọi nỗi sợ chính là lòng can đảm. Nỗi sợ vẫn còn đó, nhưng nếu bạn không ngừng chấp nhận thử thách, dần dần nỗi sợ sẽ biến mất. Niềm vui mà trải nghiệm ấy mang đến, cùng với nó là cảm giác hân hoan tột độ, sẽ khiến bạn đủ mạnh mẽ, chính trực và ngày càng nhạy bén. Lần đầu tiên, bạn bắt đầu cảm nhận được rằng

CAN ĐẢM - Biến thách thức thành sức mạnh - 11 cuộc sống không còn nhàm chán mà là một cuộc phiêu lưu. Rồi nỗi sợ sẽ dần biến mất, bạn sẽ bắt đầu chủ động tìm đến những chuyến phiêu lưu. Nhưng về cơ bản, can đảm là dám đánh đổi cái đã biết để tìm đến cái hư vô, đánh đổi cái quen thuộc để tìm đến những điều xa lạ, đánh đổi sự tiện nghi ấm cúng để tìm đến cái bất tiện, không thoải mái, đánh đổi cuộc hành hương gian nan để tìm đến một nơi vô định. Không ai biết được liệu mình có thể làm được hay không. Đấy là một cuộc chơi may rủi, nhưng chỉ có người tham gia mới biết được cuộc sống là gì.  ĐẠO CỦA LÒNG CAN ĐẢM Cuộc sống không tuân theo suy luận lô-gic của bạn mà diễn ra theo cách riêng của nó, không hề bị xáo trộn. Bạn phải lắng nghe cuộc sống chứ cuộc sống sẽ không lắng nghe những suy luận lô-gic của bạn. Cuộc sống chẳng bận tâm về điều đó. Khi đi vào cuộc sống, bạn nhìn thấy điều gì? Một cơn bão dữ dội kéo đến, rồi những cây to bị quật đổ. Theo cách suy luận lô-gic của Charles Darwin, chúng hẳn phải sống sót bởi chúng là những thân cây to lớn nhất, mạnh mẽ và tràn đầy sức sống nhất. Hãy nhìn vào thân cây cổ thụ ba ngàn năm tuổi, cao hàng chục mét mà xem. Sự hiện diện của nó cũng đủ tạo nên sức mạnh, mang đến cảm giác về sức mạnh và quyền năng. Hàng triệu nhánh rễ lan tỏa và bám sâu vào lòng đất, thân cây vươn

12 - Osho cao sừng sững. Hẳn nhiên là cây đã tranh đấu, nó không muốn chịu thua, không muốn đầu hàng, nhưng khi cơn bão qua đi, nó đã đổ nhào, đã chết, không còn sự sống và toàn bộ sức mạnh kia cũng biến mất. Cơn bão quá dữ dội – cơn bão luôn như thế bởi nó đến từ cái tổng thể, trong khi cây chỉ là một cá thể. Nhưng có nhiều loài cây nhỏ và cỏ dại mà khi cơn bão đến, cây cúi rạp xuống nhường đường, và cơn bão không thể làm hại được nó. Ít ra là nó cũng được tắm sạch, toàn bộ bụi bẩn tích tụ trên thân cây đều được rửa sạch. Cơn bão đã giúp các loài cây nhỏ và cỏ dại có cơ hội được tắm gội sạch sẽ, và khi cơn bão qua đi, chúng lại vươn cao nhảy múa. Cỏ dại không có rễ bám sâu, thậm chí một đứa trẻ cũng có thể nhổ cỏ lên được, nhưng nó đã đánh bại cơn bão. Vậy, điều gì đã xảy ra? Cỏ dại đi theo cách của Đạo, cách của Lão Tử, còn cây to đi theo cách của Charles Darwin. Cây to hành động một cách rất lô-gic: nó tìm cách kháng cự, tìm cách thể hiện sức mạnh của mình. Nếu tìm cách phô diễn sức mạnh, bạn sẽ bị đánh bại. Hitler, Napoleon, Alexander Đại đế đều là những cây to khỏe. Tất cả họ đều bị đánh bại. Còn Lão Tử giống như loài cây nhỏ – không ai có thể đánh bại chúng vì chúng luôn sẵn sàng nhường bước. Làm sao bạn có thể đánh bại người luôn nhường bước mình, người luôn nói rằng “Tôi thua rồi”, “Hãy tận hưởng chiến thắng của ngài đi, không cần gây thêm bất kỳ rắc rối nào nữa. Tôi thua rồi”. Ngay cả Alexander Đại đế cũng cảm thấy bất lực trước Lão Tử, ông ta không thể làm được gì. Điều đó đã xảy ra, nó đã xảy ra đúng như vậy… Dandamis, một khất sĩ (sannyasin) sống vào thời khi Alexander còn ở Ấn Độ. Khi chuẩn bị lên đường đến Ấn Độ,

CAN ĐẢM - Biến thách thức thành sức mạnh - 13 Alexander được bạn bè yêu cầu mang về một khất sĩ bởi vì loài hoa hiếm thì chỉ mọc ở Ấn Độ. Họ bảo: – Hãy mang về một khất sĩ. Ngài sẽ đem về nhiều thứ nhưng đừng quên một khất sĩ. Chúng tôi muốn tận mắt nhìn thấy khất sĩ trông thế nào. Lên đường ra trận, Alexander miệt mài chinh chiến đến mức gần như quên mất điều đó, nhưng trên đường trở về, khi đến biên giới Ấn Độ, ông chợt nhớ ra. Vì sắp rời ngôi làng cuối cùng của Ấn Độ nên ông ra lệnh cho binh lính vào làng hỏi xem liệu có một khất sĩ nào quanh đây. Thật tình cờ là Dandamis cũng đang có mặt tại làng, ngay cạnh bờ sông, nên người dân đáp: – Ngài hỏi thật đúng lúc, ngài đã đến thật đúng lúc. Có nhiều khất sĩ nhưng rất khó tìm ra một khất sĩ thực thụ, và ông ấy hiện đang ở đây. Ngài có thể đến gặp vị thánh nhân đó. Alexander cười nói: – Ta không đến đây để gặp vị thánh nhân nào cả. Binh lính của ta sẽ đi tìm bắt ông ta. Ta sẽ đem ông ta về nước. Dân làng nói: – Mọi việc sẽ không dễ dàng như vậy đâu… Alexander không tin điều đó – có gì khó cơ chứ? Ông đã chinh phục các hoàng đế, các vị vua hùng mạnh, vậy thì với một kẻ ăn mày, một khất sĩ, có gì khó khăn cơ chứ? Binh lính của ông đến gặp Dandamis – người này đang đứng trần truồng cạnh bờ sông. Họ nói: – Alexander Đại đế mời ông theo ngài ấy về nước. Một cuộc sống sung túc, nhàn hạ, hay bất cứ điều gì ông muốn, đều sẽ được đáp ứng. Ông sẽ được đối xử như một thượng khách.

14 - Osho Vị khất sĩ trần truồng cười đáp: – Hãy đi bảo với chủ của các anh rằng người tự gọi mình là Đại đế thì không thể nào vĩ đại được. Và không ai có thể đưa ta đi đâu. Một khất sĩ luôn di chuyển như mây, trong trạng thái hoàn toàn tự do. Ta không là nô lệ của bất cứ ai. Binh lính nói: – Hẳn ông đã nghe về Alexander Đại đế. Đó là một người nguy hiểm. Nếu bị từ chối, Ngài sẽ không nghe mà chém đầu ông ngay lập tức! Vị khất sĩ nói: – Tốt hơn hết là các anh hãy đưa chủ nhân của các anh đến đây, có thể ông ấy sẽ hiểu được điều ta muốn nói. Thế là Alexander buộc lòng phải đến vì binh lính trở về báo: – Đó là một con người kỳ lạ. Có điều gì đó không lý giải được tỏa ra từ người này. Ông ấy trần truồng nhưng lại khiến người ta không cảm nhận được điều đó – mà chỉ sau này mới nhớ ra. Ông ấy mạnh mẽ đến mức sự hiện diện của ông ấy khiến ta không còn nhớ đến thế gian này. Ông ấy có sức hút như một thỏi nam châm, bao quanh ông là sự tĩnh lặng tuyệt đối, và tất cả như được thắp sáng từ bên trong. Một người đáng gặp, nhưng người đàn ông tội nghiệp đó sẽ không thể tránh được rắc rối bởi vì ông ta nói rằng không ai có thể đưa ông đi đâu, rằng ông không phải là nô lệ của bất cứ ai. Alexander lăm lăm thanh kiếm trong tay đến gặp Dandamis. Dandamis cười nói: – Hãy bỏ kiếm xuống, nó chẳng có tác dụng gì ở đây. Hãy cất vào bao đi, nó vô dụng vì ông chỉ có thể chém được thân thể

CAN ĐẢM - Biến thách thức thành sức mạnh - 15 ta, thứ mà ta đã rời bỏ từ lâu. Kiếm của ông không chém được ta, vậy nên hãy cất nó đi, đừng trẻ con như thế. Tương truyền rằng đấy là lần đầu tiên Alexander nghe theo lệnh của người khác, bởi chính sự hiện diện của người này đã khiến Alexander không còn nhớ mình là ai. Ông tra kiếm vào bao và nói: “Ta chưa từng gặp người nào tuyệt vời như thế!”. Và khi quay về trại, Alexander nói: “Thật khó giết một người đã sẵn sàng chết. Giết anh ta là việc làm vô nghĩa. Bạn có thể giết một người tranh đấu, ít ra điều đó còn có chút ý nghĩa, nhưng thật không thể nào giết được người đã sẵn sàng chết và nói ‘Đầu của tôi đây. Ông có thể chặt nó’”. Thực tế, Dandamis đã nói: “Đầu của tôi đây. Ông có thể chặt nó. Khi đầu ta rơi xuống, ông sẽ thấy nó rơi trên cát và ta cũng thấy nó rơi trên cát, bởi vì ta không còn ở thân thể này. Ta là nhân chứng”. Alexander đã kể lại điều này với những người bạn ở quê nhà: “Có những khất sĩ mà ta đáng ra có thể đem về nhưng họ không phải là khất sĩ. Thế rồi, ta tình cờ gặp một người thực sự hiếm có. Đúng vậy, đóa hoa thật thì hiếm thấy, nhưng không ai ép buộc được ông ấy bởi vì người đó không sợ chết. Khi một người đã không sợ chết, làm sao bạn có thể buộc anh ta làm điều gì?”. Chính nỗi sợ đã biến bạn thành nô lệ. Khi không sợ, bạn sẽ không còn là nô lệ nữa. Trên thực tế, chính nỗi sợ buộc bạn biến người khác thành nô lệ trước khi họ tìm cách biến bạn thành nô lệ. Người không sợ hãi sẽ không sợ bất cứ ai và cũng không khiến ai sợ mình. Nỗi sợ hoàn toàn biến mất.

16 - Osho  CON ĐƯỜNG CỦA TRÁI TIM Can đảm (courage) là một từ rất thú vị, có nguồn gốc từ tiếng La-tinh – trong đó cor có nghĩa là trái tim. Vậy nên can đảm có nghĩa là sống bằng trái tim, và chỉ những người yếu đuối mới sống bằng lý trí. Vì sợ, họ luôn tạo ra một rào chắn suy luận lô-gic an toàn bao quanh mình. Vì sợ, họ đóng mọi cánh cửa – bằng thần học, bằng các khái niệm, từ ngữ, lý thuyết – và ẩn nấp bên trong những cánh cửa đóng kín này. Con đường của trái tim là con đường can đảm. Đó là sống cùng với những yếu tố gieo rắc nỗi bất an, sống trong tình yêu và sự tin cậy. Đó là dám dấn bước vào chốn vô định. Đó là để cho quá khứ là quá khứ và để tương lai được diễn ra theo những gì sẽ diễn ra. Can đảm là dám chọn con đường chông gai mà tiến bước. Cuộc sống vốn nhiều hiểm nguy và chỉ có những kẻ hèn nhát mới có thể tránh được nguy hiểm, nhưng khi đó họ đã chết. Người còn đang sống, thực sự sống, sẽ luôn đi vào chốn vô định. Ở đó có hiểm nguy rình rập nhưng anh ta chấp nhận mạo hiểm. Trái tim luôn sẵn sàng chấp nhận rủi ro; trái tim là kẻ liều lĩnh. Cái đầu là nhà kinh doanh; cái đầu luôn tính toán, luôn tinh ranh. Trái tim thì không như vậy. Trái tim luôn sẵn sàng chấp nhận rủi ro; trái tim là kẻ liều lĩnh. Cái đầu là nhà kinh doanh; cái đầu luôn tính toán, luôn tinh ranh.

CAN ĐẢM - Biến thách thức thành sức mạnh - 17 Can đảm là một từ đẹp đẽ và rất thú vị. Nhà thơ là người sống bằng trái tim. Sống bằng trái tim là luôn tìm tòi, khám phá ý nghĩa; rồi dần dần trái tim bắt đầu lắng nghe âm thanh của những điều chưa biết. Cái đầu không làm được điều này, nó cách xa những điều chưa biết. Cái đầu chứa đầy những thứ đã biết. Tâm trí là gì? Đó là tất cả những điều bạn đã biết. Đó là quá khứ, là cái chết, là cái đã qua. Tâm trí không là gì ngoài quá khứ và những ký ức được tích lũy từ quá khứ. Trái tim là tương lai, trái tim luôn chứa đầy hy vọng, trái tim luôn hướng đến một nơi nào đó trong tương lai. Cái đầu nghĩ về quá khứ, còn trái tim hướng tới tương lai. Tương lai vẫn chưa đến, tương lai vẫn chưa hiện hữu, nhưng tương lai là một khả năng có thật – nó sẽ tới và đang trên đường tới. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, tương lai sẽ trở thành hiện tại, và hiện tại trở thành quá khứ. Quá khứ đã được sử dụng nên không còn khả năng. Bạn đã rời khỏi nó, nó đã cạn kiệt, đã chết, giống như nấm mồ. Tương lai giống như hạt mầm, nó đang xuất hiện, luôn xuất hiện. Bạn luôn chuyển động. Hiện tại là sự dịch chuyển, dần hướng đến tương lai. Mọi người sống trên thế giới này đều mong muốn được sống chân thật, bởi chỉ có chân thật mới đem lại một cuộc sống tràn đầy niềm vui và hạnh phúc. Sao ta phải giả dối? Bạn phải can đảm tìm hiểu sâu hơn một chút: Vì sao bạn sợ hãi? Thế giới này có thể làm gì được bạn? Mọi người có thể cười cợt bạn, tốt cho họ thôi. Tiếng cười luôn là liều thuốc bổ, tốt cho sức khỏe. Mọi người có thể cho rằng bạn điên… nhưng bạn không thể trở thành kẻ điên chỉ vì người khác nghĩ bạn như thế.

18 - Osho Và nếu bạn luôn thành thật với niềm vui, nước mắt, nhịp điệu của mình, sớm muộn gì cũng sẽ có người hiểu bạn, có người bắt đầu tham gia vào lữ đoàn của bạn. Bản thân tôi đã bắt đầu con đường này một mình, rồi mọi người tìm đến và nó trở thành một lữ đoàn rộng khắp. Và tôi không mời một ai cả, tôi chỉ làm theo cảm nhận của trái tim. Trách nhiệm của tôi là hướng đến trái tim mình, không hướng tới bất kỳ ai khác trên thế gian. Vậy nên trách nhiệm của bạn là cũng chỉ hướng đến sự hiện hữu của riêng bạn. Đừng chống lại nó, bởi chống lại nó là tự hủy hoại bản thân. Và điều đó thì có lợi gì? Ngay cả khi mọi người tôn trọng bạn, nghĩ rằng bạn là người sống rất đúng mực, rất đáng kính thì những điều đó cũng không làm phong phú thêm cho sự hiện hữu của bạn. Chúng sẽ không mang đến cho bạn sự thấu hiểu nào thêm về cuộc sống và vẻ đẹp phi thường của nó. Bao nhiêu triệu người đã sống trên trái đất này trước bạn? Bạn thậm chí còn không biết tên của họ – dù họ từng sống hay không cũng không có gì khác biệt. Đã có những thánh nhân và cả những tội đồ, đã có những người rất đáng kính và có đủ kiểu người lập dị, gàn dở nhưng tất cả đều đã biến mất, thậm chí không để lại một dấu vết nào. Mối quan tâm duy nhất của bạn là chăm sóc và bảo vệ những phẩm chất mà bạn có thể đem theo khi cái chết hủy hoại thân xác bạn, tâm trí bạn bởi chúng là bạn đồng hành duy nhất của bạn. Đây là những giá trị thực duy nhất, và những người đạt được những phẩm chất này mới là những người sống thực sự, còn những người khác chỉ đang giả vờ sống. Chỉ tồn tại không phải là sống. Hãy nhìn vào cuộc sống của bạn. Bạn có gọi đó là phúc lành không? Bạn có gọi nó là món

CAN ĐẢM - Biến thách thức thành sức mạnh - 19 quà của sự hiện hữu không? Liệu bạn có muốn cuộc đời này cứ được trao đi trao lại cho bạn không? Đừng nghe theo kinh sách, hãy lắng nghe trái tim bạn. Trái tim là kinh sách duy nhất mà tôi muốn chỉ cho bạn: lắng nghe thật chăm chú, thật có ý thức và bạn sẽ không bao giờ bị sai. Bạn sẽ không bao giờ bị chia tách hay phân tâm khi lắng nghe trái tim mình. Khi lắng nghe trái tim, bạn sẽ bắt đầu di chuyển đúng hướng mà không cần phải suy nghĩ điều gì là đúng, điều gì là sai. Bí quyết chứa đựng trong nghệ thuật sống mới của loài người là lắng nghe trái tim mình một cách chăm chú, có ý thức và tỉnh táo. Hãy đi theo trái tim, tới bất kỳ nơi nào mà trái tim đưa bạn tới. Đúng là đôi khi nó sẽ đưa bạn đến chỗ nguy hiểm, nhưng hãy nhớ rằng những nguy hiểm ấy là cần thiết để bạn trưởng thành. Đôi khi, nó sẽ khiến bạn lạc lối nhưng những lần lạc lối đó là một phần của quá trình trưởng thành. Bạn sẽ nhiều lần vấp ngã và rồi đứng dậy, bởi đây chính là cách để con người tập hợp sức mạnh. Đừng tuân theo các quy tắc áp đặt từ bên ngoài. Không có quy tắc nào đúng cả, bởi quy tắc là thứ được tạo ra bởi những người muốn thống trị bạn! Đúng là đôi khi vẫn có những con người vĩ đại được khai sáng trên thế giới này – như Đức Phật, Chúa Jesus, Mohammed. Họ không tạo ra các quy tắc, mà trao đi tình yêu của mình. Nhưng rồi các tín đồ tập hợp lại và bắt đầu tạo ra các quy tắc ứng xử. Khi Người thầy qua đời, khi ánh sáng đã tắt và tất cả chìm vào bóng tối, họ bắt đầu mò mẫm tìm kiếm các quy tắc để neo bám vào, bởi lúc này ánh sáng mà họ đã từng nhìn thấy không còn ở đó nữa. Giờ đây, họ phải dựa vào các quy tắc.

20 - Osho Những gì Chúa Jesus đã làm là lời thì thầm từ trái tim của Ngài, còn những gì mà một số tín đồ Cơ Đốc giáo đang làm không phải là lời thì thầm từ trái tim họ. Họ là những kẻ bắt chước, và khoảnh khắc bạn bắt chước là bạn đang xúc phạm đến phẩm giá và bản chất nguyên thủy của mình, xúc phạm đến Đấng tối cao. Đừng bao giờ bắt chước, hãy luôn là nguyên bản. Đừng trở thành một bản sao. Nhưng đấy lại là điều đang diễn ra trên khắp thế giới – toàn những bản sao. Cuộc sống sẽ thực sự là một điệu múa nếu bạn là nguyên bản, và bạn được sinh ra là nguyên bản. Hãy xem sự khác biệt giữa Krishna và Đức Phật. Nếu Krishna làm theo Phật, hẳn chúng ta đã không có cơ hội nhìn thấy một trong những con người đẹp nhất trên Trái đất này. Hoặc nếu Phật làm theo Krishna, hẳn Ngài chỉ là một mẫu sao chép tội nghiệp. Hãy thử tưởng tượng Đức Phật thổi sáo – hẳn Ngài sẽ quấy rối giấc ngủ của nhiều người bởi Ngài không phải là người thổi sáo! Hãy thử tưởng tượng Đức Phật nhảy múa, điều đó trông thật buồn cười, ngớ ngẩn! Tương tự như vậy đối với Krishna. Ngồi dưới gốc cây mà không có sáo, không có mũ lông công, không có quần áo đẹp – chỉ ngồi đó nhắm mắt như một kẻ ăn xin khốn khó, không ai nhảy múa xung quanh, không có vũ điệu lời ca nào, hẳn Krishna sẽ trông thật đáng thương, nghèo khổ. Phật là Phật, Krishna là Krishna, còn bạn là chính bạn. Và bạn không thể nào thấp kém hơn bất kỳ ai khác. Hãy tôn trọng chính mình, tôn trọng tiếng nói bên trong bạn và làm theo nó. Phật là Phật, Krishna là Krishna, còn bạn là chính bạn. Và bạn không thể nào thấp kém hơn bất kỳ ai khác. Hãy tôn trọng chính mình, tôn trọng tiếng nói bên trong bạn và làm theo nó.

Mục Lục LỜI NÓI ĐẦU.................................................................................................5 CAN ĐẢM LÀ GÌ? .......................................................................................10 Đạo của lòng can đảm.................................................................................11 Con đường của trái tim................................................................................16 Con đường của trí năng...............................................................................25 Con đường của lòng tin...............................................................................31 Con đường của sự hồn nhiên.......................................................................41 KHI CÁI MỚI GÕ CỬA, HÃY MỞ CỬA RA!..................................................60 TÌNH YÊU & LÒNG CAN ĐẢM ...................................................................70 Tình yêu là trạng thái tồn tại của bản thể nội tâm......................................84 Chiếc bánh này ngon thật!..........................................................................86 Chung một thế giới......................................................................................93 Yêu thương là một trạng thái tự nhiên – Không dễ, cũng không khó...........97 THOÁT KHỎI ĐÁM ĐÔNG .......................................................................109 Chính trị của các con số.............................................................................113 Lắng nghe “giác quan nội tại” ...................................................................115 Tự do chắp cánh ......................................................................................120 Tìm lại khuôn mặt nguyên thủy ..............................................................124 SỐNG AN NHIÊN GIỮA DÒNG ĐỜI NGHIỆT NGÃ ..................................128 Ẩn số cuộc đời ........................................................................................133 Thức để thoát ........................................................................................138 Không có khởi đầu, không có kết thúc ...................................................142 SỨC MẠNH Ý CHÍ ĐỂ TIẾP BƯỚC ..........................................................151 Thiền để hóa giải nỗi sợ khoảng không trống rỗng .............................175 Thiền để xóa bỏ những mô hình cũ hình thành nên nỗi sợ ..................176 Thiền để nuôi dưỡng sự tin cậy ................................................................178 Thiền để biến nỗi sợ thành tình yêu .........................................................179 Hóa giải nỗi sợ Thượng đế ........................................................................181

RkJQdWJsaXNoZXIy MjI4NTM1Ng==