Thuốc trường sinh ầu như ngày nào đi học về, Lanh cũng chạy qua nhà ông Chín rồi ở đó chơi đến hết ngày. Ông Chín là cậu ruột của ba. Ông không lập gia đình và không có con cái. Nhà ông rộng rãi, vắng lặng nên có Lanh qua ríu ra ríu rít thì ông vui lắm. Cũng vì không có con nên bao nhiêu tình thương, ông gần như dành hết cho chị em Lanh, nhất là Lanh. Chị của Lanh đã lớn tới tuổi mặc áo dài đi học trường cấp ba, bài vở nhiều nên chỉ có ngày nghỉ mới thi thoảng qua chơi với ông. Còn Lanh học lớp hai gần nhà, lúc nào rảnh lại chạy ù sang gọi ông Chín ơi ông Chín à. Lanh thích chơi với ông Chín vì ông thương và chiều Lanh hết cỡ. Hết mua bánh kẹo, đồ chơi cho Lanh, ông lại bày đủ trò để chơi với Lanh. Hỏi sao Lanh không mê cho được! 3
Hôm nay là sinh nhật tròn bảy tuổi của Lanh. Ba mẹ làm một bữa tiệc nho nhỏ trong nhà và mời ông Chín qua chung vui. Tiệc sinh nhật có hát mừng, thổi nến rồi cắt bánh kem và cả tiết mục Lanh trịnh trọng nhắm mắt, chắp tay lẩm nhẩm cầu xin điều ước. Quà sinh nhật ông Chín tặng Lanh là một bộ sách tô màu cùng với một hộp bút chì màu gồm bốn mươi tám màu rất đẹp. Lanh ôm gói quà, vui không tả xiết. Có lần Lanh nói với ông Chín rằng sau này lớn lên Lanh muốn làm họa sĩ. Thì ra ông đã ghi nhớ điều ấy trong lòng, Lanh thương ông quá. Đến tối sau khi tiệc tan, mẹ mới hỏi Lanh: “Lúc nãy con ước gì vậy, kể cho mẹ nghe với?” “Bí mật của con mà mẹ.” Mẹ tủm tỉm cười: “Thì kể cho mẹ nghe thôi mà.” “Con kể cũng được, nhưng mẹ đừng nói cho chị nghe nhé.” “Rồi, mẹ hứa.” Lanh thì thầm vào tai mẹ: “Lúc nãy con ước con có bốn viên thuốc trường sinh bất tử.” “Ủa, chi vậy con?”, mẹ ngạc nhiên hỏi. “Nếu có bốn viên, con dành cho ba một viên, mẹ một viên, chị một viên, còn một viên cho con. Cả nhà mình uống để sống hoài với nhau nha mẹ.” 4
Mẹ cười vui: “Vậy hả? Nhưng còn ông Chín thì sao nè? Con rất thương ông mà, sao ông không có?” Lanh giật mình: “Thôi rồi, con quên ước thêm một viên cho ông Chín!” “Vậy phải làm sao đây? Con đâu có ước lại được”, mẹ cười cười đầy ẩn ý. Lanh im lặng suy nghĩ. “Hay con lấy viên thuốc của mẹ tặng ông Chín đi”, mẹ gợi ý. “Không được đâu, mẹ phải sống lâu mà.” Mẹ cười, hỏi gặng: “Nếu không thì làm sao có thuốc cho ông Chín?” Lanh suy nghĩ một lúc rồi quả quyết: “Con nghĩ ra rồi! Bốn viên thuốc trường sinh đó, con cho ba một viên, mẹ một viên và chị một viên. Còn viên thuốc của con, con chia cho ông Chín một nửa. Con có nửa viên là được rồi.” - Nguyễn Ngọc Hoài Nam 6
Mục Lục Thuốc trường sinh 3 Quà sinh nhật 7 Cây dù ranh mãnh 10 Món quà tặng mẹ 13 Cái răng đung đưa 16 Ngày Tết của ông Kẹ 19 Con là số một 22 Vo gạo là việc của ai? 25 Ngôi nhà của Gà Con 28 Gọi Mặt Trời 31 62
Hành trình của Rắn Con 34 Chuyện hai bông hồng 37 Cá Lau Kính 41 Lễ Tạ ơn 45 Khúc hát hoa hồng 48 Tần dày lá 51 Người bạn “ba chân rưỡi” 54 Cuộc phiêu lưu của Bồ Công Anh 57 63
RkJQdWJsaXNoZXIy MjI4NTM1Ng==