Hạt giống tâm hồn dành cho thiếu nhi: Công chúa cũng biết buồn

Dành cho trẻ từ 6 ến 11 tuổi

Chuyện cái răng cửa ghé bắt ầu thay răng. Ngày nào Nghé cũng ứng ngắm nghía trước gương rồi thử lấy tay sờ nhẹ vào cái răng cửa. Nó ã nhúc nhích một tí rồi. Ôi, Nghé không thích bị trống cái răng ngay “vị trí tiền ạo” chút nào, sẽ trông rất kỳ cục. Cho nên Nghé âm thầm giữ cái răng cửa thật kỹ. Nghé không dám nhai mạnh, cười cũng khẽ khàng vì sợ cái răng bất thần rơi i mất. Nhưng hôm nay ở trường, Nghé mải chơi kéo ẩy với Na vui quá nên quên ể ý cái răng. Nghé và Na giằng co nhau thật mạnh, cánh tay của Na vô tình ánh trúng miệng Nghé. Nghé nghe au ê ẩm, ôm lấy miệng. Hình như có vị gì mằn mặn trong miệng nữa chứ. Thôi tiêu rồi… cái răng! Cái răng ã rụng thật. Nghé òa khóc khiến Na sợ hết hồn. Na i theo năn nỉ Nghé: “Nghé ơi, Na xin lỗi. Xin lỗi Nghé mà.” Ôi, từ giờ Nghé sẽ bị trống một cái răng, làm sao Nghé dám mở miệng ra ược nữa chứ. Mắc cỡ lắm! Tại Na hết, làm sao Nghé bỏ qua cho Na ược. 3

Vừa tới nhà là Nghé i thẳng về phòng, không oái hoài gì tới chú cún Milu nhảy xổ ra mừng. Nghé vội vàng tới ứng trước gương, nhe răng ra. Hàm răng bị trống i cái răng cửa trông kỳ cục hết sức. Càng nghĩ Nghé càng giận Na. Bực bội, Nghé bước chân bình bịch ra ngoài. Ngay lúc ó, Milu cứ xoắn lại dưới chân Nghé, chờ ể ược Nghé vuốt ầu như mọi bữa. Bỗng Milu kêu “ẳng” lên một tiếng au ớn. Thì ra trong lúc không ể ý, Nghé ã giẫm phải chân của Milu một cái thật mạnh. Milu au quá chạy lủi vào một góc, vừa rên rỉ vừa liếm cái chân. Nghé hối hận quá. Vì mải nghĩ tới cái răng của mình mà Nghé giẫm phải chân Milu rồi, chắc là au lắm. Có khi nào Milu i cà nhắc luôn không? Chắc là Milu giận Nghé lắm, y như Nghé giận Na vậy… Ấy vậy mà sau bữa tối, khi Nghé ra vườn tưới cây thì Milu ã lại xoắn xuýt chạy theo như chưa hề có gì xảy ra. Nghé xoa ầu Milu: “Milu không giận Nghé hả?” Milu ngoáy tít uôi, thè lưỡi ra như trả lời Nghé: “Không âu! Nghé là bạn của Milu mà!”. Nghé bỏ cái bình tưới xuống rồi ngồi xuống thềm với Milu. Trong khi vuốt bộ lông mượt của Milu, Nghé nghĩ tới Na. Ừ, Na cũng là bạn Nghé mà. Na cũng vô ý thôi, sao Nghé lại giận Na lâu thế. Ngày mai Nghé sẽ cười với Na dù không còn cái răng cửa nữa. Mà cái răng cửa mới bao giờ thì mọc nhỉ? - Trương Huỳnh Như Trân 5

Chú heo bông áng nay, Na phát hiện chú heo bông của mình bị sứt mất cái mũi. Thủ phạm nhất ịnh là Num! Chú heo xinh ẹp là thế, cái mũi bằng hột nút tròn của chú áng yêu là thế, Num chỉ vì không ược chơi mà nỡ bứt cái mũi, quăng âu mất tiêu. Càng nhìn chú heo, Na càng thấy như chú ang khóc. “Heo ừng buồn. Chị sẽ giận Num một tỉ ngày cho Num biết mặt!”, Na hứa với chú heo. Ấy vậy mà buổi trưa, khi chỉ một mình Na i học mà không có Num theo sau í ới gọi “Chờ em với! Chờ em với!”, Na tưởng sẽ thích lắm, ai ngờ chả thú vị gì. Giờ cơm tối, không có ai la lối giành chén ẹp và giành gắp thịt với Na, lẽ ra Na vui biết mấy mà ai dè cứ thấy bứt rứt khó chịu. Đến giờ làm bài tập, sách vở mở trước mặt mà tai Na ể hết ngoài cửa phòng. 6

Bước chân nhè nhẹ, rón rén này hẳn là của Num, nhưng ứa em gái nghịch phá của Na chả bao giờ i ứng kiểu như vậy nếu không có ý ồ gì. Cũng có thể nó ang sợ Na chưa hết giận. Chắc nó nhớ vẻ lầm lì xách cặp i thật nhanh trưa nay của Na lúc mẹ gọi với theo: “Chờ em i học với con!”. Chắc nó cũng nhớ cục thịt to nó nghe lời ba gắp bỏ vô chén Na bị Na gắp quăng ra khỏi dĩa. Na ang mong sao nó không nhớ gương mặt tèm lem nước mắt của Na lúc bị mẹ mắng: “Con nhỏ này, chị gì mà hư! Em mình chứ ai mà giận dai như ỉa!”. Chị thì sao chứ? Sao chị cứ phải nhường em ủ thứ? Sao việc gì cũng là chị bị mắng? Na bực bội gạch xóa lung tung trên mặt bàn. “Chị… chị Hai…”, có tiếng gọi nho nhỏ từ ngoài cửa phòng. “…” “Chị Hai! Chị Hai!”, tiếng gọi ầy kiên nhẫn tiếp tục vang lên. “Gì?” Ra bộ giận dữ, Na i ra bật mạnh cánh cửa. Cánh cửa va cộp vào cái ầu ang lấp ló ngay ó. Na thấy Num choáng váng rồi ngồi sụp xuống. “Num… em… em có sao không?” 7

Na ngồi xuống ngay cạnh Num, thấy cái trán của nó ỏ tấy lên. Nó lắc ầu rồi chìa ra trước mặt Na một chú heo bông mới tinh. “Em… ền cho chị. Em ập heo ất mua…” Na nhìn chú heo rồi nhìn cái trán hơi rướm máu của Num. Nhìn vẻ mặt rõ ràng ang nén au của em gái, Na chỉ muốn ôm chầm lấy nó và nói Na không cần heo bông nữa. Từ mai Na sẽ chờ em i học, sẽ bỏ qua hết lỗi cho em. Na sẽ cho em hết cả hai chú heo. - Kim Hòa

RkJQdWJsaXNoZXIy MjI4NTM1Ng==