Hạt Giống Tâm Hồn Tập 15: Luôn Là Chính Mình

NHÀ XUẤT BẢN TỔNG HỢP THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH First News tổng hợp và thực hiện Tái bản có chỉnh sửa và bổ sung Luôn là chính mình 15

7 Cho là nhận “Làm người tốt và làm việc tốt là tất cả những gì chúng ta cần làm.” - John Adams Tôi mười chín tuổi, sống một thân một mình trong một căn hộ chật hẹp tại thành phố Kansas. Sắp đến Giáng sinh nên cảm giác tủi thân lại càng tràn ngập trong lòng tôi. Tôi không có việc làm và đã phải nợ mấy tháng tiền nhà. Tất cả những gì tôi có là một hộp ngũ cốc, một hộp sữa, năm đô-la trong tài khoản ngân hàng và một đô-la trong ví. Hồi đầu năm, tôi đã đưa ra một quyết định bước ngoặt. Lúc đó, tôi bị buộc thôi học vì nợ tiền học phí. Thế là tôi thu dọn đồ đạc vào hai va-li rồi lên xe buýt ra đi với năm mươi đô-la trong túi. Cha mẹ tôi đang trong giai đoạn làm thủ tục ly hôn nên không thể giúp đỡ tôi về mặt tiền bạc. Đã vậy công việc làm thêm với mức lương tối thiểu của tôi cũng kết thúc. Vậy là tôi đến đây,

8 Hạt giống tâm hồn 15 một thân một mình giữa thành phố hoàn toàn xa lạ, chẳng có lấy một người thân quen. Và giờ thì tôi ngồi đây, trên chiếc giường xập xệ và nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. Tâm trí tôi bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ, “Làm gì có ai quan tâm mình sống hay chết. Vậy mình có nằm chết ở cái máng xối nào đó thì cũng đâu có gì khác biệt”. Nhưng rồi tôi vội lắc đầu và thay đổi suy nghĩ, “Mình phải ra khỏi căn phòng này trước khi làm điều gì đó mà sau này mình phải hối tiếc”. Thế là tôi khoác chiếc áo màu xanh nhạt cũ kỹ lên người rồi mở cửa bước ra cái lạnh cắt da cắt thịt. Những cơn gió rét mướt quất vào mặt tôi làm nước mắt trào ra cay xè. Tôi cứ thế bước đi, chỉ bước đi vậy thôi vì tôi không có đích đến cụ thể nào cả. Tôi chỉ biết mình phải thoát khỏi căn phòng u ám ấy. Rồi tôi vô thức bước vào công viên và ngồi xuống băng ghế ẩm ướt cạnh đài phun nước, nơi tôi có thể khóc và cầu nguyện mà không sợ bị ai quấy rầy. Tôi nhắm mắt và cầu xin Chúa giúp tôi. Xin ban cho tôi trí khôn, dấu chỉ hay bất cứ thứ gì cũng được. Bỗng tôi nghe thấy giọng một người đàn ông đang nói gì đó với tôi. Phải chăng đó là dấu hiệu Chúa gửi đến? Tôi mở mắt ra thì thấy

9 Luôn là chính mình một gã vô gia cư nồng nặc mùi rượu đang ngồi kế bên mình và lè nhè lời tán tỉnh. Tôi đứng dậy và đi về hướng căn hộ của mình. Lúc đó bầu trời đổ xuống một cơn mưa pha lẫn tuyết. Vì không có mũ và cũng chẳng có dù, áo khoác của tôi thấm đẫm nước như miếng bọt biển, và mái tóc ướt sũng bắt đầu đổ xuống che phủ cả mặt tôi. Khi đi ngang qua những cửa hiệu trang trí đèn Giáng sinh lộng lẫy, tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ với bộ dạng “cô bé bán diêm” của mình. Tôi bước thêm vài bước rồi bất giác dừng lại trước một hiệu cà phê nhỏ và đưa mắt nhìn vào bên trong. Ngay cả trong cửa hiệu cà phê bình thường như thế, những người phụ nữ cũng đang diện quần áo đẹp đẽ và áo khoác đắt tiền. Cảm giác diện bộ đồ tươm tất ngồi trong quán ấm áp để trò chuyện cùng bạn bè bên tách cà phê nóng và lơ đãng nhìn bầu trời ảm đạm bên ngoài thì thế nào nhỉ? Tôi tự hỏi không biết tờ một đôla duy nhất trong ví có đủ để mua một tách trà hay không. Có lẽ là đủ, nhưng còn tiền thuế, tiền boa cho phục vụ nữa. Rõ ràng tôi còn không mua nổi một tách trà, vậy nên việc duy nhất tôi có thể làm đi bộ về nhà.

10 Hạt giống tâm hồn 15 Tôi chán nản với bộ dạng vừa lạnh cóng vừa ướt sũng của mình và buông lời than thở, “Cuộc đời này còn gì khốn khổ hơn nữa không?”. Rồi tôi đi ngang qua một người phụ nữ thuộc đội tình nguyện đang đứng rung chuông trước một thùng quyên góp màu đỏ. Thấy cảnh đó, tôi lại tự nhủ, “Này, mình còn có đủ chân tay, có cả đôi mắt sáng và sức khỏe tốt, như vậy là may mắn hơn những người khuyết tật mà đội tình nguyện đang giúp đỡ rồi”. Thế là tôi rút ví ra và lấy đồng một đô cuối cùng bỏ vào thùng. Về đến nhà, tôi kiểm tra hộp thư thì thấy một phong bì, đó là thư thông báo số dư tài khoản ngân hàng. Tôi cũng đoán được nội dung của thư rồi nhưng khi mở ra xem, tôi thấy hình như có một sự nhầm lẫn lớn. Trên tờ thông báo không phải là con số 5 đô-la như tôi nghĩ mà là 105 đô-la. Tôi luôn nắm rõ số dư tài khoản của mình. Chắc chắn ngân hàng đã nhầm, và tôi cũng không bao giờ có ý định sử dụng số tiền không phải của mình. Tôi gọi điện đến ngân hàng, nhưng nhân viên ngân hàng xác nhận đó là tiền của tôi. Vậy là tôi lại khoác chiếc áo màu xanh cũ kỹ ướt sũng và bước ra giữa trời tuyết lạnh. Trùng

11 Luôn là chính mình hợp là ngân hàng nằm ở ngay đối diện đài phun nước nơi tôi đã ngồi khóc chỉ một tiếng trước đó. “Làm ơn cho tôi gặp quản lý”, tôi bước vào ngân hàng và nói. Tôi biết trông mình thật nực cười. Một cô gái nhếch nhác lôi thôi đang yêu cầu ngân hàng điều chỉnh giảm số dư tài khoản của mình cho đúng. Trong khi người quản lý quay trở lại phòng làm việc để kiểm tra lỗi, tôi kiên nhẫn ngồi đợi trên chiếc ghế giữa sảnh, ngượng nghịu nhìn những giọt nước từ tóc mình nhỏ xuống nền nhà. Khi quay lại, người quản lý nói với tôi, “Tôi không thấy có nhầm lẫn nào cả, đây đích thực là tiền của cô đấy”. “Không thể nào, tôi nắm rõ từng xu mình có mà. Chẳng lẽ số tiền này từ trên trời rơi xuống à?”, tôi nói. Vị quản lý hiểu nỗi băn khoăn của tôi, vì số tiền này không thể hiện trên bản thông báo số dư lần trước. “Sao kê của chúng tôi cho thấy khoản tiền này được gửi vào tài khoản của cô từ tháng Bảy, nhưng đến giờ chúng tôi mới nhận được. Đó là lý do đến tháng Mười Hai nó mới xuất hiện lần đầu

12 Hạt giống tâm hồn 15 tiên trên bảng thông báo số dư. Nhưng dù sao thì nó cũng là của cô và cô không cần lo bị ngân hàng đòi lại đâu.” Khi tiền bạc không dư dả, người ta đếm kỹ từng xu mình có. Tôi biết không có khoản tiền nào gửi đến cho mình hồi tháng Bảy cả, nhưng lại không thể thuyết phục ông ấy tin điều đó. Tôi về nhà, lòng thầm cảm ơn Chúa vì số tiền tôi bỗng nhiên có thêm. Tôi dùng số tiền này để mua vé máy bay về thăm gia đình nhân dịp Giáng sinh, và kỳ nghỉ lễ bên người thân thật sự chữa lành tinh thần tôi. Vài tháng sau, tôi kể cho một người bạn nghe về sự xuất hiện đầy bí ẩn của 100 đô-la trong tài khoản của mình. “Cậu đã cho đi đồng tiền cuối cùng của mình phải không?”, bạn tôi hỏi. “Đúng vậy.” “Vậy cậu không nhận ra điều gì sao?”, cô ấy đáp. “Cậu đã được đền đáp gấp trăm lần đấy.” Tôi giật mình trước lời bạn mình nói. Quả đúng là như vậy, rõ ràng tôi vừa được tự mình kiểm chứng một Giáng sinh màu nhiệm.

13 Không cần phải hoàn hảo “Làm gì có sự thật, bởi tất cả đều từ nhận thức của chúng ta mà ra.” - Gustave Flaubert Cách đây vài năm, tôi ngồi trong căn phòng khách được trang trí bằng giấy dán tường rất đẹp của Sara - cô bạn thân của tôi. Hôm đó chúng tôi nói về chuyện tôi đã phải chật vật thế nào để dán tường cho mấy căn phòng ở nhà mình. “Tớ không thể dán các đường nối khớp nhau được”, tôi than thở. “Phần giấy dán trên trần nhà cũng chẳng thẳng thớm và đẹp đẽ như nhà cậu. Tớ có làm gì sai đâu chứ? Làm thế nào mà cậu dán đẹp hơn tớ nhiều vậy?”

14 Hạt giống tâm hồn 15 Sara ngồi yên lắng nghe mọi lời than vãn của tôi. Tôi để ý thấy bạn mình khẽ mỉm cười và tôi tự hỏi phải chăng cô ấy đang cười nhạo tôi. Cô ấy từng thấy căn phòng đầu tiên mà tôi dán giấy, và có lẽ cô đang cười vì nhớ đến thành quả tệ hại của tôi. Cuối cùng, tôi cũng thôi phàn nàn và cho Sara cơ hội lên tiếng. “Donna này”, cô dịu giọng. “Tất cả chỉ do cậu tưởng tượng ra thôi. Mấy chi tiết nhỏ nhặt đó không quan trọng đâu. Cậu nhìn các mối nối của tớ mà xem, chúng cũng đâu có hoàn hảo. Góc đằng kia còn có vết rách nữa kìa, cậu có thấy không?” Tôi khẽ lắc đầu khi nhìn kỹ những khiếm khuyết trên tường mà mình đã bỏ qua. Sara tiếp tục nói, “Cậu bước vào phòng mình và chỉ nhìn thấy ảo ảnh về một căn phòng tuyệt đẹp mà không hề chú ý đến các khuyết điểm của nó. Trong khi đó, vì tự tay dán giấy cho phòng của mình, cậu biết rõ mọi khiếm khuyết của nó. Cậu muốn căn phòng của mình hoàn hảo, do đó cậu cứ đi tìm những điểm chưa hoàn thiện của nó. Thật ra chẳng ai nhìn thấy mấy lỗi ấy đâu, cũng như cậu không hề thấy những khuyết điểm trong phòng của tớ”. Tôi cảm thấy Sara nói cũng đúng và khi về đến nhà, tôi cũng bớt “vạch lá tìm sâu” căn phòng của mình.

15 Luôn là chính mình Cuộc sống cứ thế tiếp diễn và tôi gần như quên mất cuộc trò chuyện của tôi và Sara ngày hôm đó. Thời gian trôi qua, đến ngày con gái tôi quyết định tổ chức lễ cưới tại sân sau nhà. Trong suốt nhiều năm, tôi đã đầu tư tâm sức để biến cái sân đó thành khu vườn tuyệt đẹp. Tôi làm đủ mọi việc, từ vun bón, chiết cành, xén tỉa cho đến trồng thử nhiều loại cây mới. Nhờ sự giúp đỡ của chồng và các con trai, chúng tôi đào một cái ao ở đó, trồng thêm những loại cây bụi và cây thân thẳng mới. Từ đó, khu vườn trở thành chốn ẩn náu bình yên sau một ngày làm việc mệt mỏi. Nơi đây quả là thiên đường với rất nhiều tổ chim, mấy đàn sóc chạy nhảy tung tăng và những chú ếch ngồi trên phiến lá súng dập dềnh trên mặt nước. Tôi vẫn thường mơ một ngày nào đó, các con sẽ tổ chức đám cưới ở đây, và cuối cùng ngày đó đã đến. Tôi hồ hởi trồng thêm mấy cụm hoa oải hương tím xem lẫn những loài hoa màu vàng nhạt để phù hợp với các gam màu chủ đạo mà con gái tôi đã chọn cho đám cưới. Mọi thứ diễn ra thật hoàn hảo, và rồi… trời mưa. Chúng tôi đang ở tiểu bang Colorado vốn khô hạn, ấy vậy mà đột nhiên vườn nhà tôi lại bị ngập chỉ sau một ngày mưa tầm tã. Cỏ trong vườn mọc nhanh như nấm. Các loài nấm và cây

16 Hạt giống tâm hồn 15 dại ồ ạt xuất hiện giữa tiết trời ẩm ướt, còn trời thì mưa mãi khiến tôi không thể bước ra sân để dọn cỏ cho khu vườn yêu quý của mình. Theo dự báo thời tiết thì trời sẽ khô ráo vào ngày cưới của con gái tôi, nhưng làm sao tôi chuẩn bị kịp mọi thứ đây? Vài ngày trước lễ đám cưới, tôi cảm thấy hơi tuyệt vọng. Trong lúc tôi quỳ xuống bùn để nhổ mấy đám cỏ dại, một nhánh cây vuốt nhẹ qua vai tôi như thể một bàn tay dịu dàng chạm vào. Và trong làn gió nhẹ, tôi nghe tiếng thì thào nhỏ nhẹ của Sara vọng lại, “Donna, tất cả chỉ do cậu tưởng tượng ra thôi. Mấy chi tiết nhỏ nhặt không quan trọng đâu”. Một lần nữa, tôi biết cô bạn mình nói hoàn toàn đúng. Tôi nhìn xung quanh và nhận thấy khu vườn của mình không chỉ có cỏ dại mà còn tràn đầy hoa thơm - những bông hoa xinh đẹp quý báu. Cây lá và cỏ dại khoác cho khu vườn tấm áo màu xanh lục bảo lung linh dưới nắng. Đây quả là chốn thanh bình, tĩnh lặng. Một khi con gái tôi bước ra trong bộ váy cưới trắng tinh thanh thoát với ánh mắt rạng rỡ tình yêu, sẽ không ai còn chú ý đến đám cỏ dại hay những đốm nâu trên cỏ nữa. Khu vườn sẽ là khung cảnh ngát hương cho sự kiện trọng đại không thể nào quên. Mọi người

17 Luôn là chính mình sẽ nhớ những điều tốt đẹp đó, chứ không phải tiểu tiết chưa hoàn hảo của khu vườn. Lễ cưới diễn ra hoàn hảo. Thật ra là không hoàn hảo lắm, nhưng ít nhất buổi lễ hôm đó cũng tạo được cho mọi người cảm giác hoàn hảo về một đám cưới thần tiên ở chốn kỳ diệu. Lời nói năm xưa của Sara vẫn sống mãi trong tôi, và tôi sẽ luôn ghi nhớ những lời đó trong suốt quãng đời còn lại của mình. “Tất cả chỉ do cậu tưởng tượng ra mà thôi. Các tiểu tiết không quan trọng.”

166 Mục lục Cho là nhận 7 Không cần phải hoàn hảo 13 Tìm lại chính mình 18 Ông bố thất nghiệp 26 Lễ Tạ ơn đích thực 33 Đừng mãi bi quan, con nhé! 39 Nhìn ra điều tốt đẹp 44 Chinh phục miền đất mới 51 Sang trang 58 Chỉ một lần nữa thôi 64 Bước về phía trước 69 Mục đích của đời tôi 76 Quà tặng của căn bệnh ung thư não 83 Tôi luôn là ngoại lệ 90

167 Luôn là chính mình Nghiện – Gục ngã – Đứng dậy 95 Trái tim của Loren 102 Trực giác của người mẹ 107 Phép lạ ở Hy Lạp 112 Bạn tri kỷ 118 Niềm tin yêu thương 121 Màu của lòng biết ơn 128 Hồng muộn 135 Thoát khỏi địa ngục 141 Phép lạ trên sông Hudson 148 Cây dương cầm bằng gỗ gụ đỏ 154 Sức mạnh của nước 159 Chiếc bát vỡ 162 Lá thư của thầy hiệu trưởng 164

RkJQdWJsaXNoZXIy MjI4NTM1Ng==