Thục Quyên dịch
Ty chạy đoạn nướ c rú t cuố i cù ng quanh công viên rồ i dừ ng lại, khom người để thở lấy hơi. Sau khi đứng dậy vươn vai, cậu tận hưởng khung cả nh bình yên trướ c mắt: con đườ ng rợ p bó ng cây vớ i nhữ ng ngôi nhà cò n chưa sáng đèn - đó là nhà của những người lao động như cha mẹ cậ u và ngườ i về hưu giố ng mấ y ngườ i hà ng xó m của cậu. Đây là nơi mà Ty đã trải qua thời thơ ấu tươi đẹp - chơi bóng trên đường phố, tập xe đạp trên những vỉa hè rộ ng rãi, cắm trại trong công viên và trải nghiệm nụ hôn đầu dưới mái vọng lâu. Nhưng bây giờ đã đến lú c Ty tạm biệt tuổi thơ và tập trung vào thử thách trước mắt: được nhận vào một trường đại học danh giá và bắt đầu chương kế tiếp của cuộc đời với tư cách sinh viên năm nhất. Ty không còn bao nhiêu thời gian để hoàn thành nhiệm vụ này. Ngoài việc đánh bóng học bạ với điểm chuyên cần tuyệt đối trong năm cuối cấp, duy trì học lực giỏi và tích cực tham gia hoạt động ngoại khóa, cậu cò n cần tiền để họ c đại họ c nữa. Như thế nghĩa là cậu phải tìm việc làm thêm mớ i. Suố t mù a hè Ty đã làm việc ở rạp phim trong khu trung tâm, phụ trách xé vé, phục vụ bắp rang và soda; thế nhưng khi vào năm học, người quản lý cho một nử a số nhân viên nghỉ việ c, trong đó có Ty. Cậ u bắt đầu tìm việc làm thêm khắp thị trấn kể từ lúc đó, nhưng như vậy là chậm chân rồi. Tất cả những việc làm thêm thông thường - nhân viên dọn bàn ăn, bồi bàn, nhân 12 A PAPERBOY’S FABLE
viên gó i hàng trong tiệm tạp hó a và thu ngân - đều đã có người giành trước. Khi vòng qua đường Summer để đi tắt về nhà, Ty nghe tiếng ai đó đang cằn nhằn qua điện thoại. Đó là một người đàn ông đang đứng dưới ngọn đèn đường. Trước mặt ông ấy là một chồng báo được xếp lại, và cạnh đó là một chiếc túi đeo chéo nhàu nhĩ có in dòng chữ Thời báo Sunnydale Sentinel. “Tôi không làm nữa”, người đàn ông nói vào điện thoại. “Hết tuần này họ sẽ phải kiếm người giao báo mới. Này, tôi sẽ gọi cho anh sau. Để tôi giải quyết mớ báo cuối cùng này cho xong đã.” Sau khi người đàn ông cúp máy, Ty đến gần ông ấy. “Chú ơi”, Ty khẽ gọi. Người đàn ông giật mình. Ông đã ngoài bốn mươi, trạc tuổi cha của Ty, dáng người gầy gò, mái tóc xoăn lòa xòa bên dưới chiếc mũ lưỡi trai tả tơi có in dòng chữ Sunnydale Sentinel. “Ôi trời, nhóc làm chú giật mình đấy”, ông nói. “Cháu xin lỗi”, Ty nói và bước ra ánh sáng của ngọn đèn đường. “Cháu vô tình nghe là chú có thể… nghỉ việc ạ?” “Không phải có thể”, người đàn ông nói. “Đây là tuần làm việc cuối cùng của chú.” Người đàn ông nhìn Ty, toét miệng cười và hỏi, “Sao thế, cháu thấy hứng thú à?”. 13 CÂU CHUYỆN LY KỲ TỪ CẬU BÉ GIAO BÁO
“Có thể ạ”, Ty đáp lời. “Lương thế nào vậy chú?” “Không là bao”, người đàn ông càu nhàu và bắt đầu nhét báo vào chiếc túi giao báo của mình. “Và càng ngày càng thảm hơn.” “Nhưng không là bao cụ thể là bao nhiêu hả chú?”, Ty hỏi. “Mỗi nhà trả sáu đô-la một tuần. Chú được giữ một nửa số tiền đó.” Ty chau mày nghĩ ngợi. Người đàn ông đã nhét xong báo vào trong túi - có vẻ chưa tới một chục tờ. “Đó là tất cả số báo chú giao hôm nay ạ?” “Ừ”, người đàn ông trả lời rồi đứng dậy và quàng chiếc túi lên vai. “Chú phụ trách toàn bộ khu dân cư Hampton Squares, nhưng khu này có chưa đến mười nhà còn đặt báo dài hạn.” Ty nhẩm tính: chú giao báo chỉ kiếm được ba mươi sáu đô-la trong tuần đó. Chẳng trách chú ấy lại bỏ việc! Ty có thể kiếm được số tiền đó chỉ với một ca làm ở rạp phim, mà cậu lại còn được xem phim miễn phí nữ a. “Nhưng khu này có đến bảy con đường lớn mà chú!”, Ty nói. Người đàn ông mỉm cười. “Ừ, có hơn hai trăm hộ dân. Nhưng mà nhóc à, đây là báo giấy đó.” “Thì sao ạ?” “Lần cuối cháu đọc báo giấy là khi nào hả?” 14 A PAPERBOY’S FABLE
Ty nhăn mũi. Việc này hệt như hỏi lần cuối cậu dùng điện thoại công cộng là khi nào vậy. “À… báo giấy ấy ạ?” “Đúng ý chú muốn nói rồi đấy”, người đàn ông bật cười. “Chẳng còn ai đọc báo giấy nữa nhóc à. Thị trường báo giấy suy tàn rồi.” Ty lắc đầu, nhìn đi nhìn lại con đường nhà mình, rồi lại nhìn ba con đường quanh đó. Khu này có hơn hai trăm hộ gia đình, và mỗi hộ đều là một khách hàng tiềm năng. Nếu có thể bán gói đặt báo Sunnydale Sentinel dài hạn cho tất cả họ thì cậu sẽ kiếm được sáu trăm đô-la một tuần. Số tiền đó nhiều gần gấp ba lần tiền công ở rạp phim. Ty nhận ra là chú giao báo sắp nghỉ việc này chỉ chăm chăm để ý tới lợi nhuận nên đã bỏ lỡ những cơ hội và khả năng lớn hơn. “Vậy là thời cơ tới rồi”, cậu nói. “Nếu chú thật sự nghỉ việc thì cháu nhận việc này được không ạ?” “Đương nhiên rồi, nhóc. Sáng mai gặp chú ở đây nhé, cũng giờ này, và đưa sơ yếu lý lịch cho chú. Chú sẽ nộp lên trên xem sao. Nhưng chú khá chắc là cháu sẽ nhận được công việc này.” “Thế nghĩa là sao ạ?” “Tòa soạn Sentinel thật sự đang khổ sở tìm người giao báo”, người đàn ông tiết lộ khi ngồi vào chiếc ô-tô cà tàng có gắn thêm khoang chở đồ đang đậu bên 15 CÂU CHUYỆN LY KỲ TỪ CẬU BÉ GIAO BÁO
lề đường. “Có khi họ còn thuê cháu trước cả khi chú nghỉ việc nữa đó.” “Thế thì có vấn đề gì không chú ?”, Ty hỏi. “Thế là giú p chú rồ i đấ y, nhó c”, ngườ i đà n ông nó i, kèm theo cái phẩy tay mệt mỏ i trướ c khi lái xe mất hú t vào bóng đêm tờ mờ. Ty dõi theo ánh đèn xe lao vụt đi, lòng bồn chồn mong đợ i. Cậu đã không nó i cho chú giao báo biết là, khác với chú ấy, cậu lớn lên ở khu Hampton Squares. Đúng là những dãy phố ở đây rất tĩnh lặng, nhưng như thế lạ i có lợ i cho cậ u. Mộ t nử a số dân cư trong khu này là ngườ i đã về hưu. Họ có thể dà nh cả ngà y dà i để nhà n nhã đọ c báo trướ c hiên nhà hoặc sau hè, trong phò ng khách hay bên bàn ăn sáng yên tĩnh nhà mình. Tờ báo có tất cả những gì họ cần để tận hưởng quã ng đời hưu trí: các mẩu chuyện bốn phương trong mụ c Du lịch, những bài phê bình phim ảnh trong mụ c Nghệ thuật & Giải trí , và hàng chục cơ hội làm việc tình nguyện đượ c đăng hàng tuần trong mụ c Tin địa phương. Những cư dân còn lại thuộc lực lượng lao động, giống như mẹ Ty. Nhưng dù vậy thì trong báo cũng có những thứ họ cần: chương trình khuyến mãi hàng tuần dành cho xe ô-tô mớ i, quảng cáo tuyển dụ ng cho những ai muốn đổi việc, và mục rao vặt để tìm mua má y rử a ché n thay thế cho cá i cũ hoặ c tìm thợ sử a chữ a thờ i vụ nếu bồ n rử a nhà mình bị rỉ nước. 16 A PAPERBOY’S FABLE
Chú giao báo quả quyết với Ty là ngành này đang suy tàn. Có lẽ tình hình bán báo của ông ấy cũng vậy. Ty có thể hình dung cảnh người đàn ông tội nghiệp lê bướ c từ nhà này sang nhà khác. Lờ i mờ i chào điển hình của ông hẳn sẽ là, “Ông bà thật sự không cần mua báo sao?”. Tất cả nhữ ng gì Ty cần làm - nếu cậu đượ c nhận - là thuyết phục khách hàng của mình tin rằng tờ báo tượng trưng cho cơ hội, và giá trị họ có thể nhận được chỉ vớ i sáu đô-la mộ t tuần lớ n đến nhườ ng nào. Ngày nay, chừng đó tiền còn không bằng một tách cà phê hàng ngày nữ a! Xét đế n mong muốn kiế m đượ c nhiề u tiề n hế t mứ c có thể trước khi vào đại học, và xét tình trạng khan hiếm việc làm thêm dành cho những đứa trẻ trạc tuổi Ty trong năm họ c, đây hẳn là phương án lựa chọn duy nhất mà cậu có. Ty không còn lựa chọn nào khác ngoài việc trở thành cậu bé giao báo - và sẽ là cậu bé giao báo giỏi nhất khu Hampton Squares từng có. Còn hiện tại thì cậu chỉ cần tìm hiểu xem sơ yếu lý lịch là cái gì trước sáng mai. 17 CÂU CHUYỆN LY KỲ TỪ CẬU BÉ GIAO BÁO
253 MỤC LỤC TÓM TẮT..................................................................... 4 GIỚ I THIỆ U................................................................ 6 BÍ QUYẾT THÀ NH CÔNG #1: Nhận biết cơ hội...................................................11 BÍ QUYẾT THÀ NH CÔNG #2: Đầu tư vào sự thành công....................................19 BÍ QUYẾT THÀ NH CÔNG #3: Vận dụng tài khéo léo..........................................29 BÍ QUYẾT THÀ NH CÔNG #4: Vượt qua trở ngại..................................................41 BÍ QUYẾT THÀ NH CÔNG #5: Thêm giá trị, giảm chi phí....................................53 BÍ QUYẾT THÀ NH CÔNG #6: Xây dựng đội ngũ người hâm mộ cuồng nhiệt..67
254 A PAPERBOY’S FABLE BÍ QUYẾT THÀ NH CÔNG #7: Vượt trội nhờ chất lượng ổn định.......................81 BÍ QUYẾT THÀ NH CÔNG #8: Mở rộng để phát triển..........................................91 BÍ QUYẾT THÀ NH CÔNG #9: Đa dạng hóa........................................................103 BÍ QUYẾT THÀ NH CÔNG #10: Ủy quyền.............................................................119 BÍ QUYẾT THÀ NH CÔNG #11: Xây dựng thương hiệu cho tương lai.................131 ỨNG DỤ NG 11 BÍ QUYẾT THÀNH CÔNG........ 141 KINH NGHIỆM TỪ CÁC DOANH NHÂN, GIÁ O SƯ VÀ NHÀ LÃ NH ĐẠ O DOANH NGHIỆ P TÀI BA..144 Tướ ng David Petraeus........................................145 Josh Linkner........................................................ 151 Heidi K. Gardner................................................162 Anthony Ameen.................................................. 169 Derek Lidow........................................................ 175 Niko Bonastsos................................................... 184
255 CÂU CHUYỆN LY KỲ TỪ CẬU BÉ GIAO BÁO David Perry. ........................................................ 192 William Kerr........................................................ 196 Robert P. Miles....................................................206 Jonathan Feinstein.............................................. 211 Rus Yusupov........................................................ 220 Robert Chess....................................................... 226 Gina Smith.......................................................... 233 Sanjay Parthasarathy. ......................................... 241 Laura Huang. ...................................................... 248 LỜI CẢM ƠN..........................................................252
RkJQdWJsaXNoZXIy MjI4NTM1Ng==